8 năm thanh xuân chăm chồng liệt giường

Thời gian đầu, tôi phải nghỉ làm dài hạn, học thêm vật lý trị liệu để chăm chồng, giúp chồng cử động chân tay khi không may anh xảy ra tai biến.

Tôi năm nay 40 tuổi, chồng hơn tôi 3 tuổi, hai vợ chồng cưới nhau được 15 năm và có với nhau đứa con gái năm nay học lớp 7. Chồng tôi làm kỹ sư công nghệ thông tin trong khi tôi làm nhân viên văn phòng.

Cuộc sống vợ chồng lặng lẽ trôi qua bình yên, hạnh phúc như bao gia đình khác. Dù không phải giàu có nhưng vợ chồng tôi cũng có cuộc sống ấm no, con gái có môi trường học tập và phát triển tốt.

Yêu nhau, cưới nhau và cùng vượt qua mọi khó khăn, thử thách của cuộc sống với mái ấm gia đình hạnh phúc là mong muốn của nhiều người. Tuy nhiên, cũng có những gia đình gặp phải biến cố để rồi niềm hạnh phúc giản dị đó mãi không thể có được. Dẫu biết rằng sinh – lão – bệnh – tử là quy luật của đời người nhưng tôi vẫn cảm thấy nhói đau, rất khó để vượt qua khi gặp phải.

8 năm thanh xuân chăm chồng liệt giường
Tôi nghỉ việc, chăm chồng bị tai biến suốt 8 năm trời (Ảnh minh họa)

Chồng tôi làm việc nhiều trên máy tính nên sau mỗi giờ làm anh thường đi thể dục, chơi thể thao cùng các anh em, bạn bè đồng nghiệp.

Nhưng cách đây 8 năm, một ngày bình thường như bao ngày khác, cơn đột quỵ não ập xuống khiến chồng tôi phải nằm một chỗ. Chồng tôi từ con người khoẻ mạnh, to cao, chơi thể thao mấy tiếng cũng không biết mệt giờ phải nằm im, chân thay không thể cử động theo ý mình.

Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó. Mở cửa phòng ra tôi thấy anh nằm gục nơi bàn làm việc. Hốt hoảng, tôi vội vàng gọi cấp cứu đưa anh vào bệnh viện. Được bác sĩ kiểm tra, anh ú ớ được khoảng 30 phút rồi dần rơi vào trạng thái tê liệt nửa người.

Bác sĩ tiến hành phẫu thuật và sau một tháng anh được về nhà. Khoảng thời gian đó vẫn ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Tôi nghỉ việc, tập trung vào bệnh viện chăm anh. Mọi tài sản hai vợ chồng tích góp được sau bao năm làm lụng vất vả hết sạch vì phải trả chi phí ăn uống, đi lại, thuốc men cho chồng.

Thời gian đầu, chưa thể thích nghi với cuộc sống thực tại, anh đã có những biểu hiện trầm cảm, khóc lóc, thậm chí là chửi rủa cả bố mẹ, vợ con.

Lắm lúc, tôi bón cho ăn, anh ấy không chịu mở miệng hoặc chỉ ngậm thức ăn rồi phun ra, không nuốt. Tôi bất lực, nhiều khi cũng muốn buông xuôi tất cả để giải thoát cho bản thân nhưng tình cảm vợ chồng, trách nhiệm gia đình và tình thương yêu dành cho anh không cho phép tôi làm điều đó.

 

Khoảng thời đầu, tôi nghỉ làm ở nhà và đi học lớp vật lý trị liệu để về tập chân, tay cho chồng vì tập ở bệnh viện chi phí đắt, anh cũng đi lại vất vả. Tôi nhớ hết tất cả những món ăn cho người bị đột quỵ, thuộc hết các loại thuốc và giờ ăn uống của anh.

Lắm lúc mái ấm gia đình vắng tiếng cười, tôi thực sự cảm thấy buồn, cô đơn và lạnh lẽo. Tôi tâm sự với anh, bảo anh cố gắng để nhanh khỏi, hai vợ chồng trở lại cuộc sống như ngày xưa, yên bình và hạnh phúc. Nghe tôi bảo thế, hai hàng nước mắt của anh chảy ra, ánh mắt nhìn tôi trìu mến, âu yếm vô cùng.

Nhìn anh tay chân cử động khó khăn, tập vật lý trị liệu nên đến bữa ăn nhiều khi lóng ngóng cầm cái thìa xúc không nổi, tôi thương anh rất nhiều. Trong bữa ăn, tôi luôn kiếm cớ nói chuyện để anh cảm thấy ăn ngon miệng, vơi bớt mặc cảm bệnh tật.

Dù chăm anh vất vả nhưng nhìn thấy anh hiểu và thương tôi, mọi khó khăn tôi đều vượt qua. Cũng may anh có bảo hiểm và tôi nghỉ phép có trợ cấp nên nhà tôi vẫn bám trụ và lo cho anh được.

Tôi luôn tự nhủ với bản thân phải cố gắng vượt qua, chăm sóc anh thật tốt vì đó là chồng, là bố của con gái tôi. Cuộc sống ẩn chứa những điều bất ngờ, dù khó khăn éo le đến đâu tôi cũng giữ cho mình tinh thần lạc quan để tiếp tục sống, lo cho chồng, cho con gái học hành đến nơi đến chốn.

Cuối cùng, sự nỗ lực của gia đình tôi cũng được ông trời đền đáp, sau 8 năm vất vả giờ đây chồng tôi đã hồi phục được 70%, chân tay có thể cử động nhúc nhắc nhẹ nhàng.

Mấy hôm trước, nghe bác sĩ thông báo tôi như không tin vào tai mình. Tôi vỡ oà trong niềm sung sướng, hạnh phúc. Anh nhìn tôi mỉm cười hạnh phúc, tinh thần cũng thoải mái hơn. Tôi hy vọng, khi cuộc sống tinh thần thoải mái, anh sẽ quên đi những đau đớn về bệnh tật và nỗ lực nhiều hơn nữa.

Giờ đây, mỗi tối cuối tuần tôi đều chở anh đi dạo, xem buổi ca nhạc mà cả hai yêu thích. Con gái tôi cũng lớn, thấu hiểu sự vất vả của mẹ nên con cố gắng học hành, tự giác trong mọi việc để tôi không phải suy nghĩ nhiều thêm.

Cứ cố gắng, tôi tin chồng sẽ hồi phục nhiều hơn nữa, ngày gia đình tôi có cuộc sống yên vui, hạnh phúc như ngày xưa chắc sẽ không còn xa.

Cẩm Ly

Chủ đề :

chăm chồng

 
List comment
 
 
Nếu mệt quá thì uống Không Độ cho ngày Tết được như ý
icon

Bên cạnh núi công việc ở công ty, nhiệm vụ ‘bất thành văn' dọn dẹp nhà cửa khiến mọi người càng lo mỗi dịp Tết đến. Hãy để Trà Xanh Không Độ xua tan căng thẳng, chung sức dọn nhà.

 
 
Nhìn chị dâu trao 5 cây vàng cho con gái ngày cưới mà tôi tức giận tột cùng
icon

Chị dâu vừa trao vàng cho con gái xong, tôi chạy ngay đến để hỏi về số vàng chị có được.

 
 
Đàn ông đi chợ, thì sao?
icon

Cường cho rằng việc đi chợ mua đồ ăn mặc nhiên là của vợ. Đàn ông trai tráng ai lại thò mặt ra chợ làm gì?

 
 
Cưới được 3 năm, người chồng bất lực chứng kiến vợ liên lạc với tình cũ
icon

'Tuy họ chỉ hỏi thăm nhau dạo này thế nào nhưng mình vẫn thấy thật chua chát. Đồng sàng dị mộng'.  

 
 
Chỉ một câu nói của người vợ đã khiến dân mạng gật gù: “Nhà có nóc!”
icon

“Dưới sự quyền lực của mẹ thì ba mình liền bày tỏ thái độ dễ thương như thế này đây”- bạn Hương Giang chia sẻ.

 
 
Sang nhà anh trai chơi, tôi lập tức rời đi khi phát hiện bí mật kinh khủng của chị dâu
icon

Ngày anh trai đưa bạn gái về ra mắt, gia đình tôi không ai nói với ai câu nào chỉ ngao ngán thở dài lặng lẽ nhìn cô gái diện chiếc váy ngắn cũn cỡn đang nắm chặt tay anh mình.

 
 
Nhà nội - nhà ngoại, biếu tiền tết bao nhiêu là đủ?
icon

Cứ tới tháng Chạp là hội bạn bỉm sữa của tôi lại bàn tán chuyện biếu tết nhà nội, nhà ngoại. Biếu bao nhiêu, như thế nào thì hợp lý?

 
Chuyện hai vợ chồng bỏ Sài Gòn lên rừng 'hút' 36 nghìn like: 3 tháng sau mẹ chồng lên thăm khóc luôn tại chỗ!
icon

Túi tiền vốn đã cạn. Họ nản đến mức muốn bỏ cuộc, bán đất đi rồi quay về thành phố. Thế nhưng sau khi về được vài ngày thì nhớ quá lại tiếp tục quay lại.

 
Tự mua nhà 2 tỷ rồi mới kết hôn nhưng vẫn bị cô vợ 'đại gia' khinh thường
icon

'Thật ra ban đầu mình lấy thì cũng có tính toán, nhưng mình tính toán theo kiểu là lấy vợ ổn định thì mình đỡ phải lo nhiều, chứ không phải là lấy vợ cho cái này cho cái kia nhưng tư tưởng của cô ấy không như thế'...