Vụ xe khách đâm vách núi: Trước khi mất, cô ấy hẹn về thăm nhà nội...
Đúng 8h30 phút sáng ngày 7/6, cô ấy gọi điện về báo là đã về tới Khánh Hòa, rồi trò chuyện vui vẻ với bà ngoại, với con gái. Cô ấy còn bàn với tôi là Tết Đoan ngọ (5/5 âm lịch) gia đình sẽ về nhà bên nội chơi. Ai ngờ 45 phút sau tôi nhận được tin cô ấy gặp nạn…
Cho tới giờ anh Hải vẫn chưa thể quên được chị Mai và cũng chưa quen được với cuộc sống khi không có người vợ hiền bên cạnh.
Chuyến xe định mệnh
Chúng tôi tìm về nhà cô giáo Nguyễn Thị Mai (giáo viên trường Tiểu học Hòa Phước 2, huyện Hòa Vang, TP.Đà Nẵng), nạn nhân trong vụ tai nạn xe khách kinh hoàng xảy ra sáng ngày 7/6 tại đèo Khánh Lê (Khánh Vĩnh, Khánh Hoà), vào một buổi trưa nắng giữa tháng 11.
Đó là một căn nhà nhỏ (ở tổ 7, thôn Miếu Bông) nằm khuất trong con hẻm nhỏ trên miếng đất sau nhà mẹ ruột cô Mai, là bà Nguyễn Thị Nhung (73 tuổi). Vì thương cho hoàn cảnh khó khăn của 2 con đều là giáo viên, lương ba cọc ba đồng, nên bà Nhung đã cho hai con miếng đất dựng nhà và nuôi cháu Phạm Thị Minh Giang (6 tuổi) ăn học.
Lúc chúng tôi đến, bà Nhung đang nằm dài trên trên giường. Bà ra dẫn chúng tôi qua nhà cô giáo Mai với nét mặt buồn bã, đôi mắt ngấn lệ. Bước vào căn nhà nhỏ cấp 4, lợp mái tôn, trên bàn thờ là di ảnh của cô giáo Mai, không khí hoang lạnh, tang thương vẫn còn.
Được bà ngoại gọi, bé Giang vội chạy ra nhìn chúng tôi với ánh mắt tròn xoe rồi cười tươi. Đứa trẻ còn quá ngây thơ nên dường như tới lúc này nó vẫn chưa cảm nhận được nỗi đau trước sự ra đi đột ngột của mẹ.
Đúng lúc này, chồng cô giáo Mai, thầy giáo Phạm Công Hải (giáo viên trường THCS Hòa Châu) cũng vừa đi dạy về. Anh ngồi xuống ghế, nín thở giây lát rồi đưa ánh mắt u sầu, nhìn xa xăm về phía sân nhà.
Anh Hải nghẹn ngào kể lại: “Ngày ấy, trường Tiểu học Hòa Phước 2 là nơi vợ tôi đang công tác tổ chức cho các giáo viên cùng người nhà đi du lịch ở Đà Lạt. Vợ tôi bị say xe nên rủ tôi đi cùng cho vui. Nhưng tôi đang bận coi thi tốt nghiệp cấp 3 nên không thể đi được.
Vợ tôi bảo anh không đi thì em cũng không muốn đi. Nhưng tôi khuyên vợ nên đi, rồi gửi con cho nhà bà nội chăm sóc. Vì mấy khi đời người có một lần, phần nữa là giáo viên trẻ trong trường mà lại không đi thì khó chấp nhận lắm. Thế là vợ tôi yên tâm lên đường đi cùng đồng nghiệp.
Đúng 8h30 phút sáng ngày 7/6, cô ấy gọi điện về báo là đã về tới Khánh Hòa, rồi trò chuyện vui vẻ với bà ngoại, với con gái. Cô ấy còn bàn với tôi là Tết Đoan ngọ (5/5 âm lịch) gia đình sẽ về nhà bên nội chơi. Ai ngờ 45 phút sau tôi nhận được tin cô ấy gặp nạn…”
Ngày đó, hàng trăm người dân khóc òa thương xót cho hoàn cảnh đáng thương của gia đình anh Hải và hai gia đình khác có cô giáo tử nạn trong chuyến đi này. Bà Nhung khi biết tin con gái mất thì ngất lên, ngất xuống. Anh Hải khi nghe tin vợ bị tai nạn cũng chết lặng, không thể tin vào tai mình. Khi đón vợ về, anh chỉ biết ôm con vào lòng khóc òa, và chẳng nghe thấy những âm thanh gì xung quanh mình…
Nỗi đau biết khi nào mới nguôi
Đã hơn 5 tháng trôi qua nhưng mỗi lần nhắc tới ngày định mệnh ấy, anh Hải lại đau xé lòng. Cho tới giờ anh vẫn chưa thể quên được chị Mai và cũng chưa quen được với cuộc sống khi không có người vợ hiền bên cạnh.
Anh Hải chỉ tay vào tấm rèm trên cửa chính rồi kể: “Đây là tấm rèm vợ chồng tôi cùng nhau mua vải về may. Vợ tôi đảm đang lắm, cô ấy rất thích may vá nữa. Áo quần, váy đầm của con đều một tay cô ấy may cả, chứ không phải mua. Nhưng giờ thì…”
Bé Giang nghe ba nói, liền chạy thẳng vào trong buồng lấy những bộ váy đẹp do mẹ may ngày trước ra ướm lên người khoe với chúng tôi. Bà Nhung thấy vậy liền quay đi lau vội những giọt nước mắt đang chực rơi. Anh Hải cũng cười gượng với con nhưng không dấu được sự đau khổ trong ánh mắt…
Trước kia khi chị Mai còn sống, mỗi lần đi dạy về là anh không phải lo nghĩ gì, chỉ nằm ra võng đọc sách, báo. Còn giờ về tới nhà, anh phải lo nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo. Sáng sớm anh phải dậy từ 5h để lo cho con gái ăn sáng rồi chuẩn bị quần áo cho con đi học. Có hôm thức khuya soạn giáo án, ngủ dậy muộn, thế là không kịp cho con ăn. Bé Giang thấy vậy lại khóc nức nở đòi mẹ làm lòng anh Hải lại đau quặn thắt…
Chuyến xe định mệnh
Chúng tôi tìm về nhà cô giáo Nguyễn Thị Mai (giáo viên trường Tiểu học Hòa Phước 2, huyện Hòa Vang, TP.Đà Nẵng), nạn nhân trong vụ tai nạn xe khách kinh hoàng xảy ra sáng ngày 7/6 tại đèo Khánh Lê (Khánh Vĩnh, Khánh Hoà), vào một buổi trưa nắng giữa tháng 11.
![]() |
| Bà ngoại và con cô giáo Mai trước bàn thờ cô |
Đó là một căn nhà nhỏ (ở tổ 7, thôn Miếu Bông) nằm khuất trong con hẻm nhỏ trên miếng đất sau nhà mẹ ruột cô Mai, là bà Nguyễn Thị Nhung (73 tuổi). Vì thương cho hoàn cảnh khó khăn của 2 con đều là giáo viên, lương ba cọc ba đồng, nên bà Nhung đã cho hai con miếng đất dựng nhà và nuôi cháu Phạm Thị Minh Giang (6 tuổi) ăn học.
Lúc chúng tôi đến, bà Nhung đang nằm dài trên trên giường. Bà ra dẫn chúng tôi qua nhà cô giáo Mai với nét mặt buồn bã, đôi mắt ngấn lệ. Bước vào căn nhà nhỏ cấp 4, lợp mái tôn, trên bàn thờ là di ảnh của cô giáo Mai, không khí hoang lạnh, tang thương vẫn còn.
Được bà ngoại gọi, bé Giang vội chạy ra nhìn chúng tôi với ánh mắt tròn xoe rồi cười tươi. Đứa trẻ còn quá ngây thơ nên dường như tới lúc này nó vẫn chưa cảm nhận được nỗi đau trước sự ra đi đột ngột của mẹ.
Đúng lúc này, chồng cô giáo Mai, thầy giáo Phạm Công Hải (giáo viên trường THCS Hòa Châu) cũng vừa đi dạy về. Anh ngồi xuống ghế, nín thở giây lát rồi đưa ánh mắt u sầu, nhìn xa xăm về phía sân nhà.
Anh Hải nghẹn ngào kể lại: “Ngày ấy, trường Tiểu học Hòa Phước 2 là nơi vợ tôi đang công tác tổ chức cho các giáo viên cùng người nhà đi du lịch ở Đà Lạt. Vợ tôi bị say xe nên rủ tôi đi cùng cho vui. Nhưng tôi đang bận coi thi tốt nghiệp cấp 3 nên không thể đi được.
Vợ tôi bảo anh không đi thì em cũng không muốn đi. Nhưng tôi khuyên vợ nên đi, rồi gửi con cho nhà bà nội chăm sóc. Vì mấy khi đời người có một lần, phần nữa là giáo viên trẻ trong trường mà lại không đi thì khó chấp nhận lắm. Thế là vợ tôi yên tâm lên đường đi cùng đồng nghiệp.
Đúng 8h30 phút sáng ngày 7/6, cô ấy gọi điện về báo là đã về tới Khánh Hòa, rồi trò chuyện vui vẻ với bà ngoại, với con gái. Cô ấy còn bàn với tôi là Tết Đoan ngọ (5/5 âm lịch) gia đình sẽ về nhà bên nội chơi. Ai ngờ 45 phút sau tôi nhận được tin cô ấy gặp nạn…”
Ngày đó, hàng trăm người dân khóc òa thương xót cho hoàn cảnh đáng thương của gia đình anh Hải và hai gia đình khác có cô giáo tử nạn trong chuyến đi này. Bà Nhung khi biết tin con gái mất thì ngất lên, ngất xuống. Anh Hải khi nghe tin vợ bị tai nạn cũng chết lặng, không thể tin vào tai mình. Khi đón vợ về, anh chỉ biết ôm con vào lòng khóc òa, và chẳng nghe thấy những âm thanh gì xung quanh mình…
Nỗi đau biết khi nào mới nguôi
Đã hơn 5 tháng trôi qua nhưng mỗi lần nhắc tới ngày định mệnh ấy, anh Hải lại đau xé lòng. Cho tới giờ anh vẫn chưa thể quên được chị Mai và cũng chưa quen được với cuộc sống khi không có người vợ hiền bên cạnh.
![]() |
| Anh Hải vẫn còn thẫn thờ, chưa quen cảnh mất vợ, gà trống nuôi con |
Bé Giang nghe ba nói, liền chạy thẳng vào trong buồng lấy những bộ váy đẹp do mẹ may ngày trước ra ướm lên người khoe với chúng tôi. Bà Nhung thấy vậy liền quay đi lau vội những giọt nước mắt đang chực rơi. Anh Hải cũng cười gượng với con nhưng không dấu được sự đau khổ trong ánh mắt…
Trước kia khi chị Mai còn sống, mỗi lần đi dạy về là anh không phải lo nghĩ gì, chỉ nằm ra võng đọc sách, báo. Còn giờ về tới nhà, anh phải lo nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo. Sáng sớm anh phải dậy từ 5h để lo cho con gái ăn sáng rồi chuẩn bị quần áo cho con đi học. Có hôm thức khuya soạn giáo án, ngủ dậy muộn, thế là không kịp cho con ăn. Bé Giang thấy vậy lại khóc nức nở đòi mẹ làm lòng anh Hải lại đau quặn thắt…
Khoảng 9h ngày7/6, xe khách chở 29 người gồm các giáo viên trường Tiểu học Hòa Phước 2 (huyện Hòa Vang,TP.Đà Nẵng) và người thân đi du lịch tại Đà Lạt về lại Đà Nẵng. Khi đến đường đèo Khánh Lê (xã Sơn Thái, huyện Khánh Vĩnh, Khánh Hòa) xe chạy với tốc độ cao, tài xế hoảng hốt thông báo với hành khách xe bị mất thắng. Sau đó chiếc xe lao vào vách núi làm 6 hành khách (trong đó có 3 giáo viên là Phạm Thị Thủy, Nguyễn Thị Minh, Nguyễn Thị Mai) và tài xế tử vong.
Quỳnh Lưu
Tổng quan Phát triển bền vững 2024 của BAT Việt Nam: Những thành tựu ấn tượng
BAT Việt Nam công bố bản Tổng quan Phát triển Bền vững 2024, minh bạch hóa chiến lược, các sáng kiến trọng điểm và kết quả thực hiện phát triển bền vững trong năm 2024, cho thấy hướng đi bền vững của doanh nghiệp đang tiến triển theo chiều sâu.
Người Việt ở Canada thắp lửa cho giấc mơ ô tô điện
Từ phòng thí nghiệm nhỏ ở Sherbrooke (Canada), những nhà khoa học Việt Nam lặng lẽ nghiên cứu pin, thuật toán và AI cho ô tô điện – với niềm tin một ngày sẽ ứng dụng trên xe Việt.
Tuyên Quang: Tài xế tố bị giữ xe, đòi tiền chuộc 500 triệu đồng
Một vụ việc có dấu hiệu cưỡng đoạt tài sản và chiếm giữ phương tiện trái pháp luật đang gây bức xúc trong giới vận tải.
2 giải đấu Taekwondo kịch tính trong tuần lễ thể thao của CJ K Festa 2025
Những bài quyền đẹp mắt, những trận đối kháng đỉnh cao thể hiện sức mạnh và tinh thần võ đạo thu hút khán giả tại 2 giải Taekwondo đang diễn ra tại TP.HCM.
Báo chí Việt Nam: Đổi mới vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc
Sáng nay (19/6), tại Hà Nội, Hội Nhà báo Việt Nam khai mạc Hội báo toàn quốc năm 2025 với chủ đề “Báo chí Việt Nam – Trung thành, Sáng tạo, Bản lĩnh, Đổi mới vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.
SHB - nơi yêu thương lan tỏa, sự sẻ chia chạm đến trái tim
Giữa guồng quay cuộc sống, có những câu chuyện lặng lẽ nhưng ấm áp, có những bàn tay đưa ra đúng lúc, có những tấm lòng rộng mở đồng hành... Tại Ngân hàng TMCP Sài Gòn - Hà Nội (SHB), những điều tử tế vẫn luôn hiện hữu, chạm đến trái tim mọi người.
Diễn viên Võ Hoài Nam: 5 bố con luôn an tâm khi có bà xã quán xuyến
Diễn viên Võ Hoài Nam nói bao nhiêu năm nay bà xã kém 12 tuổi luôn là hậu phương lo lắng mọi thứ cho 5 bố con nên anh rất yên tâm.
Cô gái Nam Định vẽ tranh bằng 'đôi tay' đặc biệt, nuôi ước mơ thành họa sĩ
“Tôi không quyết định được hình hài mình sinh ra nhưng tôi có quyền chọn cách sống”, câu nói ấy đã trở thành động lực, giúp Thơm vượt qua giới hạn của cơ thể, dùng “đôi tay” đặc biệt vẽ lên cuộc đời đầy ý nghĩa.
Bố mẹ mất sớm, cô gái Hải Dương oà khóc khi được anh chị đưa đi ‘hỏi vợ’
Ngày anh chị nhận lời đứng ra lo chuyện cưới hỏi, cô gái Hải Dương xúc động đến bật khóc.
Cử nhân thất nghiệp về quê làm ông chủ vườn ‘cây tỷ đô’
Tốt nghiệp Trường Đại học Thể dục - Thể thao nhưng không xin được việc, anh Đỗ Trọng Học gác lại tấm bằng cử nhân về nhà trồng “cây tỷ đô”, thu nhập nửa tỷ đồng mỗi năm.

