Tình người ở “làng khốn khổ”

Làng phong Văn Môn là một trong những làng phong lớn, lâu đời ở Việt Nam. Có thời điểm, hơn 2.000 bệnh nhân phong tìm về nơi này sinh sống.

Từng là những con người bị xa lánh, hắt hủi, nhiều người mắc bệnh phong quần tụ tại mảnh đất heo hút bên mép sông Hồng ở thôn Văn Môn, xã Vũ Vân, huyện Vũ Thư, Thái Bình.

Có thời, nơi đây được gọi là “làng khốn khổ”. Nay thì mọi chuyện đã khác…

Tình người ở “làng khốn khổ” 1

Ông Hoàng Ngọc Thủy (80 tuổi) đã sống, điều trị tại làng phong trên 55 năm.

Nơi cưu mang những mảnh đời bất hạnh

Từ TP Thái Bình, về làng phong Văn Môn bằng xe ô tô chỉ mất hơn 10 phút. Cảm giác về một làng phong xa xôi, heo hút không còn. Trên diện tích 53ha đất ven sông Hồng, làng được quy hoạch, xây dựng khá quy củ.

Bệnh viện Da liễu Thái Bình (cơ sở 2) gồm có khu điều hành, khu trung tâm kỹ thuật, khu bệnh nhân phong nội trú và khu làng phong, nơi sinh sống của những bệnh nhân đã được trở về cộng đồng, có gia đình.

Ông Hoàng Ngọc Thủy (80 tuổi), người đã có 55 năm sống ở làng phong kể quê ông ở thị xã Độc Lập (Hưng Hà, Thái Bình), nhưng từ khi phát bệnh phong, thì nơi này trở thành quê hương thứ hai của ông.

“Những năm trước, bệnh nhân phong bị kỳ thị ghê lắm. Chúng tôi về đây, được sống với những người cùng cảnh ngộ, không bị xua đuổi. Những ngày ấy vừa bệnh tật, vừa tự cày cuốc kiếm ăn, nên gọi là “làng khốn khổ”.

Nhưng khốn khổ cũng vẫn là có chốn mà dung thân, chứ ra ngoài không ai dám. Có tới hàng chục năm, tôi chưa từng đặt chân ra khỏi mảnh đất ven sông này. Giờ bệnh khỏi rồi, kỳ thị cũng bớt rồi, nhưng vẫn ở nơi này thôi, vì được các y, bác sỹ chăm sóc, vì có những mảnh đời giống mình”, ông Thủy kể.

Ở làng phong, có những câu chuyện tình đầy xúc động. Cụ Nguyễn Đức Bàng và cụ Đoàn Thị Thành, 90 tuổi, đều vào làng phong từ khi mới ngoài đôi mươi. Bị chính gia đình, bố mẹ, anh chị em xa lánh, hắt hủi, các cụ tưởng đời mình đã chấm dứt từ những năm tháng thanh xuân ấy.

Thế nhưng khi tìm về mảnh đất này, họ được an ủi, thấy được sự đồng cảm và nên duyên, cùng nhau chung sống hạnh phúc đến tận bây giờ. Cụ ông ốm thì cụ bà lo thuốc thang, chăm sóc. Cụ bà bệnh, cụ ông lại lo lắng chạy vạy ngược xuôi.

Ở làng phong trước đây đa phần là các cụ già, nhưng những năm gần đây xuất hiện thêm nhiều trẻ em, thanh thiếu niên. Bởi tại nơi này, những con người không may mắn đã tìm đến với nhau, nương tựa vào nhau và từ đó, hạnh phúc đã nảy mầm.

“Nhưng rồi, những đứa trẻ ở làng lớn lên, đi học cũng tìm cách tách khỏi làng, họa hoằn lắm mới quay trở lại thăm hỏi. Vì dù bệnh phong đã được chữa khỏi, dù kỳ thị xã hội đã vơi bớt, nhưng cái “gốc” làng phong vẫn như một rào cản cho bọn trẻ tự tin hòa nhập, thành đạt sau này”, ông Thủy ngậm ngùi.

Thế nhưng, dù còn nhiều khó khăn, làng phong Văn Môn vẫn đang giang đón thêm những phận đời không may mắn. Hai chị em song sinh Trương Thị An và Trương Văn Khánh, đều khoảng ngoài 20 tuổi không bị bệnh phong nhưng đã có 10 năm gắn bó với làng.

Cả hai em bị bệnh vảy nến bẩm sinh, thân hình dị dạng, da dẻ từ đầu đến chân đen nhẻm, sần sùi, bong tróc, mắt đỏ ngầu…

Theo các cán bộ của bệnh viện, An và Khánh bị cha mẹ vứt bỏ, người dân xa lánh, trước đây sống bơ vơ trong một căn nhà rách nát ở sườn đồi tại Thái Nguyên.

Hai chị em được các sơ ở nhà thờ Đông Thọ (thuộc giáo xứ Thái Sa, xã Vũ Vân, Vũ Thư) đón về, gửi vào sinh sống ở làng phong Văn Môn. Về nơi này, An và Khánh như tìm được gia đình, có chỗ ăn, chỗ ở, được chăm sóc, yêu thương.

“An và Khánh chỉ là 2 trong số nhiều hoàn cảnh phiêu bạt về làng phong này. Những mảnh đời bất hạnh gặp nhau, sẽ dễ cảm thông, chia sẻ, dễ sống cùng nhau hơn”, ông Bùi Văn Tý (80 tuổi), một công dân làng phong cho biết.

Từ trại dưỡng tế thành bệnh viện

Tình người ở “làng khốn khổ” 2

Sau đại dịch Covid-19, những đoàn thiện nguyện mang niềm vui trở lại đối với người dân làng phong.

Hơn trăm năm trước, bệnh phong là một trong “tứ chứng nan y” không chữa trị được, lại lây lan, nên người bị mắc bệnh phong đem đến nỗi sợ hãi cho những người khác, bị xua đuổi.

Thương cảm đối với những con người có số phận thiếu may mắn này, một vị giám mục tên là Pedro Muna Gomi đã thành lập một khu tập trung, cách ly những người bệnh phong nhằm thuận tiện cho việc chăm sóc, điều trị.

Và dải đất Văn Môn hoang hóa, heo hút ven con sông Hồng, xa nhà cửa, vắng người qua lại ngày ấy được lựa chọn làm địa điểm. Đến năm 1900, nơi này được đổi thành Trại Dưỡng tế Văn Môn.

Làng phong Văn Môn là một trong những làng phong lớn, lâu đời ở Việt Nam. Có thời điểm, hơn 2.000 bệnh nhân phong tìm về nơi này sinh sống. Gần 120 năm trôi qua, Trại Dưỡng tế xưa đã trở thành Bệnh viện phong Văn Môn.

Mới đây, sau khi thực hiện việc sáp nhập, cơ sở này được biết đến với cái tên mới là Bệnh viện Da liễu Thái Bình (cơ sở II), thuộc Sở Y tế tỉnh...

Trao đổi với PV Báo Giao thông, bác sĩ Nguyễn Thế Bê, Phó giám đốc Bệnh viện Da liễu Thái Bình cho biết, thời điểm hiện tại, 174 cán bộ, nhân viên của bệnh viện đang chăm sóc, điều trị cho tổng cộng 104 bệnh nhân, trong đó có 80 bệnh nhân cao tuổi, đã sống, lưu trú ở làng phong 50 - 60 năm.

“Thực tế thì ở đây không còn bệnh nhân phong, vì từ lâu bệnh này đã được “thanh toán” ở Thái Bình. Họ chỉ là người tàn tật do bệnh phong thôi.

Riêng khu làng phong, dù chưa thật khá giả vì 154 hộ trong làng sinh sống chủ yếu bằng nghề nông, nhưng làng cũng đang hòa nhập cùng sự phát triển, đi lên của địa phương. Làng có chi bộ Đảng và đầy đủ các chi hội đoàn thể”, bác sĩ Bê cho hay.

Hưởng ứng phong trào xây dựng nông thôn mới, vừa qua, từ chính sách hỗ trợ xi-măng của tỉnh Thái Bình, các hộ dân trong làng đã thực hiện hiến, góp đất, đóng góp ngày công để mở rộng, bê-tông hóa đường làng.

Ngay tại làng cũng đã có trường mầm non. Đời sống tâm linh của người làng cũng thỏa nguyện khi ngoài nhà thờ giáo xứ Đông Thọ còn có chùa Văn Môn…

Theo bác sĩ Nguyễn Thế Bê, Phó giám đốc Bệnh viện Da liễu Thái Bình, tùy mức độ bệnh tật, 104 bệnh nhân làng phong Văn Môn đang được hưởng trợ cấp của Nhà nước, với các mức 1.080 nghìn, 810 nghìn và 210 nghìn đồng/tháng.

Các đoàn hỗ trợ, tổ chức và cá nhân thiện nguyện vẫn thường xuyên thăm hỏi, tặng quà và giúp đỡ để cuộc sống người dân làng phong ngày càng ổn định, hạnh phúc hơn…

Theo baogiaothong.vn

Vàng xanh trên đỉnh Phàn Liên San

Ở độ cao trên 2.000 mét so với mực nước biển, vùng chè Shan tuyết cổ thụ trên dãy núi Phàn Liên San (thuộc địa phận huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu) đến nay còn khoảng 6.000 gốc.

Người chiến sĩ cảnh sát gác hạnh phúc riêng để phục vụ nhân dân

Người chiến sĩ cảnh sát trẻ Dương Quang Chính luôn muốn gần gũi gia đình, vợ con nhưng vì nhiệm vụ nên anh gác lại hạnh phúc riêng, hướng tới phục vụ nhân dân.

Kỹ sư xây dựng trẻ đi vớt người đuối nước miễn phí: Cứ cho đi đừng sợ thiệt!

Là kỹ sư xây dựng sinh ra trong gia đình thuần nông, vợ sắp sinh con thứ 2, nhưng ngoài thời gian đi làm, Đỗ Quyết Tiến - chàng trai 9X quê ở Thái Bình đã quyết định tham gia cứu hộ đường thủy miễn phí cho nạn nhân đuối nước.

Dòng họ… hiến máu

Người trong họ làm cán bộ phải gương mẫu hiến máu trước để con cháu nhìn vào đó mà noi theo. Có thanh niên trong họ hiến máu đến 45 lần. Họ còn lập nhóm Zalo, Facebook để vận động nhau đi hiến máu.

Bị lừa bán qua biên giới, trở về bản, người phụ nữ H'mông nguy cơ lâm cảnh không nhà

Được giải cứu sau khi bị bán qua biên giới nhiều năm, trở về nhà, người phụ nữ H’Mông này lại hứng chịu sự phẫn nộ từ gia đình chồng, họ đổ lỗi hoàn toàn cho cô, thậm chí còn muốn lấy lại ngôi mà cô và các con đang sống.

'Làng góa phụ', 'xóm không chồng' ở miền Đất Mũi

Miền biển Khánh Hội (huyện U Minh, Cà Mau) là nơi gánh chịu hậu quả nặng nề của cơn bão dữ 25 năm trước (2/11/1997) khiến “trụ cột” của hàng nghìn gia đình ngư dân thiệt mạng trên biển, để lại những “làng goá phụ”, “xóm không chồng”.

Câu chuyện 49 ngày đạp xe xuyên Việt chiêm nghiệm triết lí sống của vị giáo sư tuổi 61

Suốt hành trình 49 ngày đạp xe qua hơn 3.400km, có những lúc chân căng trên bàn đạp, lưng rạp xuống, gương mặt đẫm mồ hôi, rồi lại gặp cơn mưa xối xả táp vào mặt..., GS Trương Nguyện Thành (61 tuổi) quyết không lùi bước.

Hà Tĩnh: Người phụ nữ thất lạc gần 30 năm vừa trở về với người thân

Sau gần 30 năm lưu lạc ở Trung Quốc, chiều 3/11/2022, bà Trần Thị Lô (54 tuổi) đã được đoàn tụ cùng người thân tại quê nhà ở thôn Hòa Bình xã Thịnh Lộc, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh.

Giám đốc trẻ lập đội đi vớt người đuối nước: Tôi bị nói 'thừa tiền, dở hơi'

Đang là giám đốc một công ty vận tải, sau lần gặp tai nạn đường thủy hút chết, anh Nhâm Quang Văn - 8X quê Thái Bình đã tự bỏ tiền sắm phương tiện cứu hộ và thành lập đội thiện nguyện tìm kiếm, trục vớt thi thể nạn nhân đuối nước miễn phí.

Phan Thị Kim Phúc - “Em bé Naplm" giờ ra sao?

Bà Kim Phúc - nhân vật trong bức ảnh "Em bé Napalm" tác phẩm từng gây chấn động thế giới - hiện đang sinh sống tại Canada và đã lên chức bà nội của 4 cháu. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày tháng cũ vẫn vẹn nguyên.

Đang cập nhật dữ liệu !