Những bàn tay không quen: Bàn tay mà ta thương

Đôi bàn tay của một người thật nhỏ bé, nhưng khi hợp lại luôn có thể tạo nên sức mạnh to lớn. Những đôi bàn tay ân tình cưu mang, giúp nhau với tinh thần “lá lành đùm lá rách” ấy còn gửi thông điệp lớn lao hơn.

Cho đến khi bước qua những ngày phong tỏa, tôi vẫn chưa một lần biết mặt và nói lời cảm ơn những người đã giúp đỡ khu nhà mình. Có thể vào lúc nơi này vừa được an toàn thì họ đã đi hỗ trợ những nơi vừa phong tỏa/gặp khó khăn khác. Những đôi bàn tay miệt mài trong cuộc san sẻ tương trợ, không phân biệt người quen kẻ lạ, cũng không làm để được cảm ơn hay vinh danh. Những đôi bàn tay ấm áp đã bảo bọc thành phố suốt những ngày dịch bệnh.

Những đôi bàn tay cần mẫn vỡ đất, trồng rau tặng đồng bào đang gặp khó. Những đôi tay khỏe khoắn khuân vác, vận chuyển nông sản/lương thực và lái xe đường dài chở thực phẩm về nơi cách ly/phong tỏa.

Bếp ăn Thương Sài Gòn hỗ trợ 1.000 suất ăn mỗi ngày cho người dân tại khu cách ly, người lao động đang gặp khó khăn...
Bếp ăn Thương Sài Gòn hỗ trợ suất ăn cho người dân tại khu cách ly, người lao động đang gặp khó khăn...

Những đôi tay thoăn thoắt soạn rau củ gạo mắm bày trên các cửa hàng 0 đồng, những đôi tay ngày ngày đơm lửa nấu cơm cho bếp ăn từ thiện khắp thành phố. Những đôi tay dang ra cho bao cảnh đời khốn khó, tiếp sức người nghèo trên khắp nẻo đường về quê…

Điều được trao đi đâu chỉ có thức ăn mà còn là sự san sẻ ấm tình người.

Những đôi bàn tay ân tình cưu mang, giúp nhau với tinh thần “lá lành đùm lá rách” ấy còn gửi thông điệp lớn lao hơn. Rằng dù có thế nào, hãy vững tin tất cả chúng ta vẫn luôn ở bên cạnh nhau, sẵn sàng tinh thần chiến đấu, giúp nhau vượt mọi khó khăn.

Nếu không có những đôi tay chìa ra nâng đỡ, cứu giúp, người nghèo trong đại dịch sẽ khốn đốn biết bao nhiêu. Trong cuộc thương khó này, lý do cho mọi lựa chọn có thể là gì khác hơn ngoài “mệnh lệnh từ trái tim” của những người con đất Việt.

Mùa này, người với người chẳng thể chạm tay nhau nhưng vẫn có thể nắm chặt lấy trong vô hình và làm nên vòng tròn của tình thương và sức mạnh. Vòng tròn ấy nối dài và cứ thế rộng dần ra mãi, ôm trọn đất nước, ôm trọn con người.

Những người giản dị đời thường lẫn những người đang làm nhiệm vụ chống dịch, người trẻ tuổi lẫn người đã nghỉ hưu và cả trẻ nhỏ… đều có thể góp sức, dù bằng cách này hay cách khác.

Có những bàn tay nhỏ bé cúi xuống trang giấy nắn nót viết thư gửi lời yêu thương, động viên tinh thần đến ba mẹ là các y, bác sĩ ở tuyến đầu. Có những bài thơ, trang văn, bản nhạc được sáng tác và hát vang từ những ngày giãn cách, phong tỏa. Là gam màu được họa thành những bức tranh tri ân lực lượng ngày đêm tham gia chống dịch, lan tỏa những hình ảnh/giá trị đẹp đẽ, tích cực về tình người trong đại dịch.

Rất nhiều tác phẩm vẽ từ trái tim ấy được bán đấu giá, gây quỹ để trở thành món quà thiết thực gửi tặng các bệnh viện dã chiến, những bếp ăn từ thiện.

Và đôi khi, một đôi bàn tay vẫy hay đặt lên ngực trái, vẽ những trái tim vào không khí tặng cho nhau cũng có thể thay cho mọi lời khích lệ, động viên.

Khi đại dịch qua đi, những khốn khó buồn bã của hôm nay rồi sẽ dần bị vùi lấp vào tro bụi thời gian, chỉ còn kết tinh những giá trị lóng lánh của sức mạnh, của đoàn kết, của tình người. Những đôi tay vất vả của hôm nay - dẫu có thô ráp, rã rời như bàn tay của hoa hậu H’Hen vì tham gia vận chuyển cả tấn hàng cứu trợ hay bỏng rộp do xịt cồn quá nhiều như tay của cô gái trẻ Hà Nhi, tình nguyện viên lái xe cấp cứu… - vẫn là những đôi bàn tay rất đẹp, vẻ đẹp của hy sinh tận tụy, san sẻ yêu thương không gì so sánh được trong vô lượng đời người.

Vòng tròn tình thương từ những đôi bàn tay ấy, dẫu hữu hình hay vô hình cũng chưa bao giờ đứt đoạn… 

Cô gái 9X tài xế nhóm "mai táng 0 đồng" ở TP.HCM: Chúng tôi không cần tiền, chỉ cần người phụ giúp

Cô gái 9X tài xế nhóm "mai táng 0 đồng" ở TP.HCM: Chúng tôi không cần tiền, chỉ cần người phụ giúp

Chỉ cần ở mỗi nơi có sẵn đội tình nguyện gồm các thanh niên khỏe mạnh hỗ trợ khiêng bệnh nhân tử vong ra những chuyến xe "mai táng 0 đồng" thì nhóm sẽ đỡ vất vả hơn rất nhiều, Hà Nhi -cô gái lái xe 0 đồng chia sẻ

Hà Nội: Những bữa cơm '0 đồng' lan tỏa tình người trong mùa dịch

Hà Nội: Những bữa cơm '0 đồng' lan tỏa tình người trong mùa dịch

Mồ hôi đầm đìa chảy xuống mắt cay xè, bà Trần Thị Giang vẫn thoăn thoắt chia thức ăn vào hàng trăm hộp cơm. Giữa cái nắng oi ả, trong khuôn viên nhà văn hóa phường Phú Đô, nhóm thiện nguyện hối hả chuẩn bị 400 suất ăn miễn phí cho bữa trưa ngày 11/8.

Theo phunuonline.com.vn

Vàng xanh trên đỉnh Phàn Liên San

Ở độ cao trên 2.000 mét so với mực nước biển, vùng chè Shan tuyết cổ thụ trên dãy núi Phàn Liên San (thuộc địa phận huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu) đến nay còn khoảng 6.000 gốc.

Người chiến sĩ cảnh sát gác hạnh phúc riêng để phục vụ nhân dân

Người chiến sĩ cảnh sát trẻ Dương Quang Chính luôn muốn gần gũi gia đình, vợ con nhưng vì nhiệm vụ nên anh gác lại hạnh phúc riêng, hướng tới phục vụ nhân dân.

Kỹ sư xây dựng trẻ đi vớt người đuối nước miễn phí: Cứ cho đi đừng sợ thiệt!

Là kỹ sư xây dựng sinh ra trong gia đình thuần nông, vợ sắp sinh con thứ 2, nhưng ngoài thời gian đi làm, Đỗ Quyết Tiến - chàng trai 9X quê ở Thái Bình đã quyết định tham gia cứu hộ đường thủy miễn phí cho nạn nhân đuối nước.

Dòng họ… hiến máu

Người trong họ làm cán bộ phải gương mẫu hiến máu trước để con cháu nhìn vào đó mà noi theo. Có thanh niên trong họ hiến máu đến 45 lần. Họ còn lập nhóm Zalo, Facebook để vận động nhau đi hiến máu.

Bị lừa bán qua biên giới, trở về bản, người phụ nữ H'mông nguy cơ lâm cảnh không nhà

Được giải cứu sau khi bị bán qua biên giới nhiều năm, trở về nhà, người phụ nữ H’Mông này lại hứng chịu sự phẫn nộ từ gia đình chồng, họ đổ lỗi hoàn toàn cho cô, thậm chí còn muốn lấy lại ngôi mà cô và các con đang sống.

'Làng góa phụ', 'xóm không chồng' ở miền Đất Mũi

Miền biển Khánh Hội (huyện U Minh, Cà Mau) là nơi gánh chịu hậu quả nặng nề của cơn bão dữ 25 năm trước (2/11/1997) khiến “trụ cột” của hàng nghìn gia đình ngư dân thiệt mạng trên biển, để lại những “làng goá phụ”, “xóm không chồng”.

Câu chuyện 49 ngày đạp xe xuyên Việt chiêm nghiệm triết lí sống của vị giáo sư tuổi 61

Suốt hành trình 49 ngày đạp xe qua hơn 3.400km, có những lúc chân căng trên bàn đạp, lưng rạp xuống, gương mặt đẫm mồ hôi, rồi lại gặp cơn mưa xối xả táp vào mặt..., GS Trương Nguyện Thành (61 tuổi) quyết không lùi bước.

Hà Tĩnh: Người phụ nữ thất lạc gần 30 năm vừa trở về với người thân

Sau gần 30 năm lưu lạc ở Trung Quốc, chiều 3/11/2022, bà Trần Thị Lô (54 tuổi) đã được đoàn tụ cùng người thân tại quê nhà ở thôn Hòa Bình xã Thịnh Lộc, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh.

Giám đốc trẻ lập đội đi vớt người đuối nước: Tôi bị nói 'thừa tiền, dở hơi'

Đang là giám đốc một công ty vận tải, sau lần gặp tai nạn đường thủy hút chết, anh Nhâm Quang Văn - 8X quê Thái Bình đã tự bỏ tiền sắm phương tiện cứu hộ và thành lập đội thiện nguyện tìm kiếm, trục vớt thi thể nạn nhân đuối nước miễn phí.

Phan Thị Kim Phúc - “Em bé Naplm" giờ ra sao?

Bà Kim Phúc - nhân vật trong bức ảnh "Em bé Napalm" tác phẩm từng gây chấn động thế giới - hiện đang sinh sống tại Canada và đã lên chức bà nội của 4 cháu. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày tháng cũ vẫn vẹn nguyên.

Đang cập nhật dữ liệu !