Chuyện phi thường ở thôn Thanh Long: Sắm xe tang ... làm việc thiện
“Ở thôn Thanh Long có một chiếc xe rồng để đưa đám tang, ấy là chuyện bình thường. Tuy vậy, người lái xe này thì có 2 chuyện phi thường...
Một là ông tự lái xe giúp tiễn đưa người quá cố trong thôn, xóm ra nghĩa trang, dù đã 77 tuổi. Hai là ông sắm xe đưa tang để làm việc thiện, không lấy tiền của bất cứ ai!”, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Phước Mỹ (TP Quy Nhơn, Bình Định) Cao Văn Nhứt hồ hởi giới thiệu và giải thích.
Cụ Nguyễn Văn Xuân và chiếc xe tang do cụ sắm và tự lái để giúp việc tang ma trong thôn xóm.
Ở tuổi 77, cụ Nguyễn Văn Xuân trông còn khỏe, tuy mái tóc đã điểm bạc nhưng phong thái rất nhanh nhẹn, ánh mắt vui và nụ cười hiền hòa. Nói chuyện với khách, cụ tự hào giới thiệu những bằng khen, giấy khen mình được các cấp tặng, treo trang trọng kín một vách tường chính của phòng khách, trong đó cụ tâm đắc nhất là Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp đại đoàn kết toàn dân”, do Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam tặng năm 2013.
Cụ Xuân ôn tồn tâm sự: “Xã Phước Mỹ chúng tôi đang phấn đấu xây dựng nông thôn mới. Bên cạnh việc xây dựng điện, đường, trường, trạm, còn có việc xây dựng tình làng nghĩa xóm, giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh. Tôi nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi nên hồi đó bàn với gia đình quyết định đảm nhận khâu xe đưa tang, góp phần giải quyết khó khăn cho bà con trong tổ chức ma chay tại địa phương”.
Nhìn ra con đường bê tông chạy dài quanh xóm với hàng trụ điện đường vừa làm xong, cụ Xuân kể: “Hồi ấy, cả 3 thôn trong xã còn nghèo lắm, đất đồi, rừng là chính, làm quần quật suốt năm mà vẫn có đến 72% hộ nghèo. Mỗi lần trong xóm có đám ma là bà con chung lo, mỗi người một tay tiễn ra nghĩa trang của xã. Nhưng có một đám ma mà tôi nhớ mãi, trở thành động lực để tôi sắm chiếc xe này. Đó là vào năm 1998, người mất vốn bị bệnh lao lâu ngày, gia đình lại quá nghèo. Đến lúc khiêng quan tài đi thì tìm không ra người, vì ai cũng sợ lây nhiễm nên “tránh khéo” hết. Thế là những người lớn tuổi như chúng tôi phải ra tay, chuyển quan tài đi trong một buổi chiều mưa trên con đường đất này. Trên đường về tôi suy nghĩ mãi và ước ao, làm sao có được một chiếc xe tang, nhỏ thôi, để giúp bà con mình trong những trường hợp như thế”.
Nói “ước ao” là vì kinh tế gia đình cụ Xuân cũng không khấm khá gì. Vậy nên, khi đó bỏ ra gần 80 triệu đồng dành dụm được để mua và cải tạo chiếc xe Hyundai cũ 12 chỗ ngồi thành “xe rồng” là một quyết định không dễ dàng gì với gia đình cụ. Nhưng cụ động viên vợ con: “Mình đã làm việc thiện thì không nên tính toán”.
“Điều thuận lợi là trước đây tôi là lái xe tải, nên còn sức khỏe là tự lái được. Hiện nay, mỗi lần lái xe giúp đưa tang cho bà con trong thôn xóm, chi phí tiền dầu không đến 100 ngàn đồng, tôi coi như tiền mình đi đám tang thôi”, cụ Xuân nói nhẹ nhàng.
10 năm qua, hình ảnh chiếc xe đưa tang từ thiện của cụ Nguyễn Văn Xuân trên con đường làng Phước Mỹ đã trở thành một trong những biểu trưng của tình làng nghĩa xóm sâu đậm ở một xã nghèo đang trên đường xây dựng nông thôn mới.
Theo Văn Thuận/Báo Bình Định
Cụ Nguyễn Văn Xuân và chiếc xe tang do cụ sắm và tự lái để giúp việc tang ma trong thôn xóm.
Theo thông tin thú vị ấy, tôi tìm đến nhà cụ Nguyễn Văn Xuân, Trưởng Ban công tác Mặt trận thôn Thanh Long, nằm dưới chân đèo Cù Mông.
![]() |
Cụ Nguyễn Văn Xuân và chiếc xe tang do cụ sắm và tự lái để giúp việc tang ma trong thôn xóm. |
Ở tuổi 77, cụ Nguyễn Văn Xuân trông còn khỏe, tuy mái tóc đã điểm bạc nhưng phong thái rất nhanh nhẹn, ánh mắt vui và nụ cười hiền hòa. Nói chuyện với khách, cụ tự hào giới thiệu những bằng khen, giấy khen mình được các cấp tặng, treo trang trọng kín một vách tường chính của phòng khách, trong đó cụ tâm đắc nhất là Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp đại đoàn kết toàn dân”, do Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam tặng năm 2013.
Cụ Xuân ôn tồn tâm sự: “Xã Phước Mỹ chúng tôi đang phấn đấu xây dựng nông thôn mới. Bên cạnh việc xây dựng điện, đường, trường, trạm, còn có việc xây dựng tình làng nghĩa xóm, giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh. Tôi nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi nên hồi đó bàn với gia đình quyết định đảm nhận khâu xe đưa tang, góp phần giải quyết khó khăn cho bà con trong tổ chức ma chay tại địa phương”.
Nhìn ra con đường bê tông chạy dài quanh xóm với hàng trụ điện đường vừa làm xong, cụ Xuân kể: “Hồi ấy, cả 3 thôn trong xã còn nghèo lắm, đất đồi, rừng là chính, làm quần quật suốt năm mà vẫn có đến 72% hộ nghèo. Mỗi lần trong xóm có đám ma là bà con chung lo, mỗi người một tay tiễn ra nghĩa trang của xã. Nhưng có một đám ma mà tôi nhớ mãi, trở thành động lực để tôi sắm chiếc xe này. Đó là vào năm 1998, người mất vốn bị bệnh lao lâu ngày, gia đình lại quá nghèo. Đến lúc khiêng quan tài đi thì tìm không ra người, vì ai cũng sợ lây nhiễm nên “tránh khéo” hết. Thế là những người lớn tuổi như chúng tôi phải ra tay, chuyển quan tài đi trong một buổi chiều mưa trên con đường đất này. Trên đường về tôi suy nghĩ mãi và ước ao, làm sao có được một chiếc xe tang, nhỏ thôi, để giúp bà con mình trong những trường hợp như thế”.
CHUYỆN TỬ TẾ THƯỜNG NGÀY TRÊN INFONET
Nói “ước ao” là vì kinh tế gia đình cụ Xuân cũng không khấm khá gì. Vậy nên, khi đó bỏ ra gần 80 triệu đồng dành dụm được để mua và cải tạo chiếc xe Hyundai cũ 12 chỗ ngồi thành “xe rồng” là một quyết định không dễ dàng gì với gia đình cụ. Nhưng cụ động viên vợ con: “Mình đã làm việc thiện thì không nên tính toán”.
“Điều thuận lợi là trước đây tôi là lái xe tải, nên còn sức khỏe là tự lái được. Hiện nay, mỗi lần lái xe giúp đưa tang cho bà con trong thôn xóm, chi phí tiền dầu không đến 100 ngàn đồng, tôi coi như tiền mình đi đám tang thôi”, cụ Xuân nói nhẹ nhàng.
10 năm qua, hình ảnh chiếc xe đưa tang từ thiện của cụ Nguyễn Văn Xuân trên con đường làng Phước Mỹ đã trở thành một trong những biểu trưng của tình làng nghĩa xóm sâu đậm ở một xã nghèo đang trên đường xây dựng nông thôn mới.
Theo Văn Thuận/Báo Bình Định
Tổng quan Phát triển bền vững 2024 của BAT Việt Nam: Những thành tựu ấn tượng
BAT Việt Nam công bố bản Tổng quan Phát triển Bền vững 2024, minh bạch hóa chiến lược, các sáng kiến trọng điểm và kết quả thực hiện phát triển bền vững trong năm 2024, cho thấy hướng đi bền vững của doanh nghiệp đang tiến triển theo chiều sâu.
Người Việt ở Canada thắp lửa cho giấc mơ ô tô điện
Từ phòng thí nghiệm nhỏ ở Sherbrooke (Canada), những nhà khoa học Việt Nam lặng lẽ nghiên cứu pin, thuật toán và AI cho ô tô điện – với niềm tin một ngày sẽ ứng dụng trên xe Việt.
Tuyên Quang: Tài xế tố bị giữ xe, đòi tiền chuộc 500 triệu đồng
Một vụ việc có dấu hiệu cưỡng đoạt tài sản và chiếm giữ phương tiện trái pháp luật đang gây bức xúc trong giới vận tải.
2 giải đấu Taekwondo kịch tính trong tuần lễ thể thao của CJ K Festa 2025
Những bài quyền đẹp mắt, những trận đối kháng đỉnh cao thể hiện sức mạnh và tinh thần võ đạo thu hút khán giả tại 2 giải Taekwondo đang diễn ra tại TP.HCM.
Báo chí Việt Nam: Đổi mới vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc
Sáng nay (19/6), tại Hà Nội, Hội Nhà báo Việt Nam khai mạc Hội báo toàn quốc năm 2025 với chủ đề “Báo chí Việt Nam – Trung thành, Sáng tạo, Bản lĩnh, Đổi mới vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.
SHB - nơi yêu thương lan tỏa, sự sẻ chia chạm đến trái tim
Giữa guồng quay cuộc sống, có những câu chuyện lặng lẽ nhưng ấm áp, có những bàn tay đưa ra đúng lúc, có những tấm lòng rộng mở đồng hành... Tại Ngân hàng TMCP Sài Gòn - Hà Nội (SHB), những điều tử tế vẫn luôn hiện hữu, chạm đến trái tim mọi người.
Diễn viên Võ Hoài Nam: 5 bố con luôn an tâm khi có bà xã quán xuyến
Diễn viên Võ Hoài Nam nói bao nhiêu năm nay bà xã kém 12 tuổi luôn là hậu phương lo lắng mọi thứ cho 5 bố con nên anh rất yên tâm.
Cô gái Nam Định vẽ tranh bằng 'đôi tay' đặc biệt, nuôi ước mơ thành họa sĩ
“Tôi không quyết định được hình hài mình sinh ra nhưng tôi có quyền chọn cách sống”, câu nói ấy đã trở thành động lực, giúp Thơm vượt qua giới hạn của cơ thể, dùng “đôi tay” đặc biệt vẽ lên cuộc đời đầy ý nghĩa.
Bố mẹ mất sớm, cô gái Hải Dương oà khóc khi được anh chị đưa đi ‘hỏi vợ’
Ngày anh chị nhận lời đứng ra lo chuyện cưới hỏi, cô gái Hải Dương xúc động đến bật khóc.
Cử nhân thất nghiệp về quê làm ông chủ vườn ‘cây tỷ đô’
Tốt nghiệp Trường Đại học Thể dục - Thể thao nhưng không xin được việc, anh Đỗ Trọng Học gác lại tấm bằng cử nhân về nhà trồng “cây tỷ đô”, thu nhập nửa tỷ đồng mỗi năm.
