Nam sinh nghèo và bữa tiệc chia tay ấm áp ngày cuối năm học

Khi tôi học lớp 9, trong buổi chia tay, mỗi bạn đóng 20 nghìn để phụ huynh mua đồ liên hoan, mua tặng mỗi bạn trong lớp một chiếc áo nhưng tôi không có tiền nộp. Sự sẻ chia, cảm thông của cô giáo và các phụ huynh đã xóa bỏ mặc cảm trong tôi.

Những ngày qua, câu chuyện quỹ lớp, quỹ hội phụ huynh đang làm nóng các diễn đàn mạng. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình - một kỷ niệm ấm áp về buổi chia tay cuối năm, khiến tôi không bao giờ quên.

Tôi là một cậu bé khá đặc biệt, bố bị tai nạn lao động mất khi tôi mới 3 tuổi. Một mình mẹ tần tảo nuôi tôi và chăm sóc bà nội bị tai biến nhiều năm. Tôi còn nhớ, ngày ấy, khi mọi thứ vẫn làm thủ công, làng tôi còn tự đóng những viên gạch bằng tay và mẹ xin mãi mới “có chân” trong tổ đốt lò gạch.

Mẹ đi làm từ sáng sớm tới tối mịt ngày công cũng chỉ có 10 nghìn đồng. Từ việc lấy bùn, nhào than cho tới nặn than hay đứng trên lò xếp gạch chuẩn bị đốt mẹ đều làm thoăn thoắt.

Ai cũng bảo mẹ tôi bé như cái kẹo nhưng làm rất khéo và rất khỏe. Mẹ khéo thì đúng nhưng khỏe thì không, tôi biết mẹ luôn cố sức để có thể hoàn thành nhiệm vụ, để kiếm những đồng tiền công lo cho tôi không bị thiệt thòi so với các bạn và chăm sóc bà nội tốt nhất có thể.

Ngày nắng là thế, còn ngày mưa đương nhiên việc đốt lò gạch không thể thực hiện, mẹ tôi “ế việc” và ế nhiều, cả nhà đều đói. Có những tháng, trời mưa tới 20 ngày, cả nhà tôi khốn đốn, mẹ phải chạy vạy từng bữa ăn vì mưa không có việc làm. Nhiều lần, mẹ ôm tôi khóc, thương tôi phải chịu thiệt thòi so với bạn bè khi không có tiền mua quần áo, sách vở mới. 

Trong suốt quãng thời gian là học sinh trường làng, tôi nhớ không ít lần phải xin cô giáo nợ tiền học phí. Tôi luôn cảm thấy sợ hãi và xấu hổ mỗi khi tới đợt nộp học phí và nghe tiếng cô hỏi: "Lớp mình còn ai đóng tiền nữa không?".

Tôi ý thức được việc nhà mình nghèo nên luôn chăm chỉ học hành để mẹ yên tâm đi làm. Thậm chí, tôi còn chủ động tới xin người bác ruột của mình làm nghề bán bún ngoài chợ cho tôi được phụ bác bưng bê đồ cho khách. Cũng may, trường tôi học gần chợ nên mỗi sáng, bê được khoảng 20 bát bún cho khách, tôi chạy nhanh tới lớp trước giờ trống điểm.

Tôi hay bảo mẹ rằng, không có tiền đi học, tôi ở nhà bê bún giúp bác cũng kiếm được chút tiền đỡ mẹ nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ bảo mẹ khổ cũng được, nghèo cũng được nhưng tôi phải tới trường.

Năm ấy, mẹ tôi ốm suốt không đi làm được mấy, tiền công bê bún buổi sáng của tôi cũng chẳng được là bao. Đã quá thời gian đóng học phí mà tôi vẫn chưa có đủ. Cô Hoa - hàng xóm của tôi, có đứa con gái lớn học cùng lớp tôi, hôm ấy, cô lên đóng học phí cho con gái và nhờ cô giáo tôi rằng cứ thư thư, để tôi được học, trước sau gì nhà tôi cũng đóng. Bác nhờ cô đừng nhắc tên, kẻo tôi xấu hổ, bỏ học.  

Thấy hoàn cảnh của tôi, cô Hoa cùng trưởng ban đại diện phụ huynh lớp đã vận động, người ít, người nhiều, gom lại, gần đủ số tiền học phí của rôi còn thiếu bao nhiêu cô giáo chủ nhiệm tôi bảo cô sẽ... ủng hộ.  Vậy là năm học ấy, tôi được phụ huynh trong lớp và cô giáo giúp tôi đóng tiền học phí.

Cả những năm học sau nữa, tôi biết rằng tiền lương của cô Hoa cũng chẳng nhiều nhặn nhưng cô vẫn sẵn lòng giúp đỡ tôi trong những năm tháng khốn khó. Thậm chí, khi tôi học lớp 9, trong buổi tiệc chia tay mỗi bạn đóng 20 nghìn để phụ huynh mua đồ liên hoan, mua tặng mỗi bạn trong lớp một chiếc áo trắng nhưng tôi không có tiền nộp.

Buổi tập duyệt văn nghệ chuẩn bị cho ngày chia tay, tôi không tham gia. Cô giáo chủ nhiệm đã tìm gặp hỏi tại sao tôi không tham gia bữa tiệc chia tay để lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của thời học sinh cùng các bạn. Tôi im lặng.

Như hiểu ý, cô chỉ vỗ vai tôi và nói rằng, sự xuất hiện của tôi luôn làm cô cảm thấy vui, hãy cứ tham gia, cô giáo và các phụ huynh khác không vì không đóng tiền mà cắt món quà kỷ niệm của tôi.

Thực sự, suốt quãng thời gian đi học nhận sự giúp đỡ của mọi người tôi rất xúc động nhưng sáng ấy tôi quyết định không tham gia vì không muốn sự có mặt của mình trở thành gánh nặng cho người khác.

Thế nhưng, khi đang mải mê bê bún ngoài quán của bác, tôi thấy có người gọi tên tôi bằng giọng rất quen thuộc: "Phong, Phong ơi, rửa tay tới lớp thôi, cả lớp chờ mỗi con nữa thôi". Sau đấy, cô giáo xin phép bác cho tôi được nghỉ việc sớm hơn chút để tới lớp tham dự tiệc chia tay. Cô chở tôi vào trường bằng chiếc xe đạp cà tàng của cô. Ngồi sau cô, nước mắt tôi rơi lã chã vì không nghĩ cô lại tới tận quán bún để đưa tôi tới lớp.

Buổi chia tay hôm ấy, tôi nhận được món quà là chiếc áo phông trắng rất đẹp, được ăn chiếc bánh rán do một phụ huynh trong lớp làm, được biểu diễn văn nghệ và được ôm những người bạn mà suốt 9 năm liền chúng tôi gắn bó với nhau... Chiếc áo ấy, nhiều năm nay tôi vẫn để ở vị trí rất trang trọng trong tủ quần áo.

Chia sẻ câu chuyện này, tôi muốn nói rằng, đôi khi chỉ là sự giúp đỡ đơn giản nhưng chúng ta có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn trong cuộc đời của người khác. Nếu không có sự giúp đỡ của cô giáo, của các phụ huynh có thể tôi đã phải dành cả cuộc đời để bê bún trong cửa hàng của người bác họ, co ro trong sự nghèo đói, ám ảnh một bữa tiệc chia tay vì không có tiền đóng góp...

Nếu không có sự giúp đỡ kịp thời của họ, tôi sẽ không thể đi học, không hiểu tiếng Anh, không có được thành công như hiện tại.

Ghi theo lời kể của anh Tuấn Phong (Thái Bình).

Nữ sinh năm 3 và cơ duyên hai lần đi học trao đổi ở Nhật Bản

Cù Khánh Linh nhận được cơ hội học chuyển tiếp tại Đại học Waseda, ngôi trường từng đào tạo 8 đời thủ tướng Nhật Bản, ngay khi trở về sau một kỳ học trao đổi tại Đại học Kansai ở Osaka.

Cánh cửa nào cho hàng nghìn thí sinh trượt lớp 10 công lập ở Hà Nội?

Kỳ thi lớp 10 ở Hà Nội vừa kết thúc, nhiều phụ huynh đang cuống cuồng tìm phương án dự phòng nếu "tấm vé" trường công lập trượt khỏi tầm tay con.

Vụ mất tiền oan thẻ học trực tuyến: Công ty chưa trả tiền công cho giáo viên

Ông Trịnh Trọng Nam – Trưởng ban cố vấn chương trình giảng dạy trực tuyến của Công ty CP phát triển công nghệ giáo dục trực tuyến cho biết để xảy ra thẻ lỗi là trách nhiệm của công ty.

Trăm phụ huynh mang chiếu, bánh mì xếp hàng xuyên đêm nộp hồ sơ lớp 1 cho con

Hàng trăm phụ huynh thị trấn Phong Châu (Phù Ninh, Phú Thọ) xếp hàng xuyên đêm để có suất nhận phiếu đăng ký tuyển sinh vào lớp 1 Trường Tiểu học Giấy Bãi Bằng.

Trẻ bị bỏ quên trên xe: Dù có lắp camera cũng không thể thay thế được con người

"Nếu các cá nhân thiếu trách nhiệm thì dù xe có lắp camera cũng không thể thay thế được con người”, ông Đặng Hoa Nam, Cục trưởng Cục trẻ em (Bộ LĐ-TB&XH) nhấn mạnh.

Hiệu trưởng lên tiếng về khoản thu 700 nghìn 'hỗ trợ giám thị'

Ông Hoàng Anh Đức, Hiệu trưởng Trường THPT Tân Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang), lên tiếng trước thông tin phản ánh về việc các em lớp 12 phải đóng số tiền 700 nghìn đồng để hỗ trợ giám thị.

Nhà giáo phải có chứng chỉ hành nghề: Những tranh luận chưa dứt

Liên quan đến nội dung sẽ có chứng chỉ hành nghề đối với nhà giáo đưa ra trong dự thảo Luật Nhà giáo, nhiều ý kiến tranh luận được đưa ra.

Hiệu trưởng giật micro hiệu phó, người trong cuộc 'chỉ xin 5 phút để giãi bày'

“Con tôi năm nay cũng ra trường nên tôi chỉ muốn giãi bày và mong muốn những năm sau hội phụ huynh và nhà trường phối hợp để làm tốt hơn. Nếu nhà trường không cho nói cũng không nên có thái độ như thế với tôi”, hội trưởng hội phụ huynh cho biết.

Học sinh đạt 9, 10 điểm vẫn không 'xuất sắc', Bộ GD-ĐT nói gì?

Đại diện Bộ GD-ĐT đã giải thích và nêu quan điểm liên quan việc phụ huynh băn khoăn khi con được 9, 10 điểm các môn mà vẫn không đạt xuất sắc.

Bé trai tử vong do bị bỏ quên trên xe: Phải 'vá' lỗ hổng quản lý xe chở học sinh

Trên cả nước đã xảy ra nhiều vụ trẻ em bị bỏ quên trên xe đưa đón đến trường, hậu quả có em tử vong. Tuy nhiên, hiện nay chưa có quy định nào về việc quản lý hoạt động vận tải đưa đón học sinh bằng ô tô.

Đang cập nhật dữ liệu !