Gặp lại cô gái phố cổ năm ấy, tôi sốc ngất khi thấy em giàu có và đặt tên con trai giống mình

Phụ nữ quả thật khó hiểu, người yêu cũ lại càng khó hiểu hơn.

Tôi và Thương quen biết nhau từ năm nhất đại học, tôi là chàng sinh viên tỉnh lẻ lần đầu lên Thủ đô sinh sống và học tập còn Thương lại là gái phố cổ chính hiệu.

Tôi Nnhe phong thanh gia đình em thuộc hàng đại gia, nhiều thế hệ sống ở khu phố được mệnh danh “tấc đất tấc vàng” của Hà Nội.

Chỉ cần điều kiện đó thôi là Thương đã lọt vào mắt xanh, lọt vào tầm ngắm của tôi, bởi tôi luôn quan niệm thời đại này không chỉ mình con gái biết thực dụng lựa chọn chồng giàu mà con trai cũng nên tính toán thiệt hơn.

Lấy được vợ có của ăn của để há chẳng phải tốt lắm sao, mình đỡ được gánh nặng phải nuôi vợ, lại không phải lo cho đằng ngoại mà còn được nhờ vả kinh tế về sau. Nghĩ vậy, tôi bắt tay ngay vào công cuộc tán đổ Thương.

Thú thật không dễ dàng gì tôi mới có thể “hạ gục” em, phải dùng đủ chiêu trò, phải mày mò tham khảo, học hỏi chiến lược của các đàn anh dày dặn kinh nghiệm tình trường, tốn không ít tiền của và công sức tôi mới nhận được cái gật đầu đồng ý của Thương. 

Thôi thì sau bao nhiêu nỗ lực, coi như đã nhận được kết quả xứng đáng, cánh cửa hào môn tôi đã bước được một chân vào giờ chỉ cần nhấc tiếp chân còn lại mà thôi.

Yêu nhau, tôi dần dần phát hiện ra nhiều điểm thú vị, đáng yêu của Thương như em rất giản dị, mộc mạc, không màu mè, phô trương, không tiêu pha hoang phí, tất cả quần áo, dày dép em mặc đều thuộc hàng bình dân.

Đi ăn, đi chơi, đi xem phim em đều khéo léo chia đôi “tình phí” không để tôi phải chịu thiệt lần nào. Đặc biệt em luôn luôn quan tâm, chăm sóc tôi từ những việc nhỏ nhất như giúp dọn dẹp phòng, chuẩn bị đồ ăn, mua những đồ dùng sinh hoạt, thậm chí tất cả đồ đạc cá nhân của tôi đều một tay em sắm sửa.

Tôi thầm cảm tạ ông trời vì đã đưa em đến bên tôi, một người con gái vừa đẹp người, đẹp nết lại giàu có.

Gặp lại cô gái phố cổ năm ấy, tôi sốc ngất khi thấy em giàu có và đặt tên con trai giống mình
Ảnh minh họa

Không muốn đêm dài lắm mộng, sau nửa năm yêu nhau, tôi ngỏ ý muốn về nhà em, một là ra mắt gia đình em hai là “đặt gạch” cho một mối quan hệ chắc chắn trong tương lai. Tuy nhiên, không dưới ba lần em đều từ chối tôi với lý do “cho em thêm thời gian suy nghĩ”.

Đoán có thể em đang cố tình giấu gia thế của mình nên tôi không giục tiếp mà ra sức quan tâm, chiều chuộng em hơn. Tôi vờ như chưa biết gì, đóng vai một chàng trai ngây thơ yêu em vì con người chứ không phải vì vật chất.

Mãi cho đến khi chúng tôi chuẩn bị ra trường, ngay trong buổi lễ tốt nghiệp em thì thầm mời tôi về nhà tham dự bữa cơm thân mật mừng ngày trọng đại của hai đứa. Khỏi phải nói tôi vui mừng đến nhường nào, đợi mãi thì ngày này cũng đến. Buổi chiều hôm đó tôi diện áo sơ mi, quần âu lịch sự, chuẩn bị một vài món quà chu đáo, tôi vui vẻ theo em về nhà.

 

Trước lúc đi Thương còn đỏ mặt, ngại ngùng dặn tôi “đừng bất ngờ quá”. Tôi tủm tỉm trách yêu rằng em lo xa, thầm mở cờ trong bụng... nhưng rồi tôi nhanh chóng hoang mang ngay khi bắt đầu dừng xe trước con ngõ nhỏ xíu chỉ vừa đủ một người đi, thậm chí chúng tôi buộc phải đi bộ gửi xe tận ngoài đầu ngõ, càng vào sâu bên trong tôi càng ngỡ ngàng với những gì mình nhìn thấy, đây là khu đất đắt nhất Hà Nội đấy ư?

Thương đúng là ở phố cổ thật nhưng không như những gì tôi tưởng tượng, nhà cô ấy bé tí, chật chội, tất cả các thế hệ ông bà, rồi bố mẹ, anh chị đều ở chung trong căn phòng chưa đầy ba mươi mét vuông. Trong nhà không có đồ đạc gì nhiều và giá trị vì ưu tiên sự nhỏ gọn để tiết kiệm diện tích tối đa, nhìn quanh phòng một lượt mà tôi chỉ thở dài ngao ngán.

Biết tôi đang khó chịu, trong lúc đợi mọi người xong việc, Thương pha trò, hóm hỉnh kể về cuộc sống ở nơi này, rằng cả xóm dùng chung một nhà tắm, một khu vệ sinh, sáng nào em cũng phải xếp hàng ít nhất mười lăm phút mới tới lượt, rằng anh trai và chị dâu em mới cưới, mỗi lần muốn yêu thì phải kéo rèm lại ngăn cách với cả nhà, sau đó lại mở ra, em thao thao bất tuyệt còn tôi gật gù đầu ong ong như muốn nổ tung, nghe cứ ngỡ Thương đang kể chuyện cuộc sống trên sao hỏa.

Tôi có thắc mắc đất ở đây đắt như vậy, tại sao không bán chuyển đến nơi rộng rãi hơn hoặc tu sửa lại cho hiện đại thì nhận được câu trả lời không thể hợp lý hơn:

“Ở đây muốn sửa khó lắm anh ạ vì cơ sở hạ tầng liên quan mật thiết đến những gia đình khác nữa, còn bán thì không ai mua, có điên mới bỏ ra đống tiền chui vào trong ngõ này, người ta chỉ mua đất mặt phố để kinh doanh thôi anh”.

Thất vọng tràn trề, tôi bỏ ý định làm con rể thủ đô, sau đó không lâu tôi tìm mọi cách chia tay Thương mặc cho em níu kéo, tôi chuyển nơi ở với mong ước tìm một mối nhân duyên mới.

Bẵng đi 6 năm không có tin tức gì của Thương, vừa rồi lớp tôi tổ chức họp mặt, cuối tiệc Thương mới xuất hiện cùng một cậu bé con chừng ba tuổi. Thương tự lái một chiếc xế hộp tiền tỉ, ăn vận sang trọng và cực kì nóng bỏng khác hẳn với hình ảnh cô bé giản dị năm xưa, sự thay đổi của em khiến cả lớp phải kinh ngạc tột độ.

Sau vài câu chào hỏi xã giao, biết em giờ đang cực kì giàu có và làm mẹ đơn thân, tôi nhen nhóm ý định nối lại tình xưa. Tôi càng thêm tin tưởng khi em luôn hướng ánh nhìn về phía tôi và còn đặt tên con trai giống hệt với tên tôi, chắc hẳn em phải yêu thương, nhớ mong tôi lắm nên mới đặt tên con như vậy. Tôi đánh liều, nhẹ nhàng  hỏi em: “Em vẫn còn nhớ đến anh và những kỉ niệm của chúng mình phải không? Anh rất cảm động khi thấy con trai em có tên giống hệt anh...”

 Không kịp để tôi nói hết câu, Thương cười lớn làm tôi bối rối không hiểu chuyện gì, sau đó em nghiêm giọng: “Anh khéo đùa, tôi không có diễm phúc được làm vợ anh thì cũng phải làm mẹ anh chứ”.

Nghe xong cả lớp cười phá lên, tôi thì đỏ bừng mặt vì xấu hổ, sau đó vội vã ra về.  Hóa ra Thương luôn hận tôi đã bỏ rơi, để trả thù tôi nên em mới đặt tên con như vậy nhưng như thế có phải không công bằng với thằng bé không.

Tôi nên làm gì để em quay lại với tôi đây?

Chàng trai đi nước ngoài để kiếm nhiều tiền, ngày trở về nghe câu nói của người yêu mà anh chết lặng

Chàng trai đi nước ngoài để kiếm nhiều tiền, ngày trở về nghe câu nói của người yêu mà anh chết lặng

Tôi là chàng trai tỉnh lẻ, bố mẹ đều làm nông nên ngay từ khi bước chân vào đại học tôi đã xác định bản thân phải tự lực cánh sinh chứ không thể làm gánh nặng cho bố mẹ mãi.

Bạn đọc Chu Thắng

Chủ đề :
 
List comment
 
 
Cưới gấp để “giải cứu” người yêu ngoại quốc?
icon

Không hiếm cặp đôi Việt Nam và ngoại quốc gấp rút tìm hiểu đăng ký kết hôn thời gian gần đây, nhằm giúp người yêu được ở lại Việt Nam lâu hơn.

 
 
Nhìn bình rượu thuốc vơi đi nhiều, nghi ngờ có người lạ trong nhà, tôi đã lắp camera để rồi ngây ngốc với những gì nhìn thấy
icon

Tôi giả vờ đi công tác để theo dõi mọi hoạt động của vợ. Để rồi sốc khi trong nhà xuất hiện 5 người lạ.

 
 
Ông lão thoát khỏi món nợ 'khủng' nhờ 20 năm trước làm một việc ý nghĩa
icon

Ngày đó, hai vợ chồng ông Hưng làm nghề bán thịt lợn trong chợ, nhờ vị trí bán hàng thuận tiện lại thêm duyên buôn bán nên cửa hàng lúc nào cũng đông khách.

 
 
Bị hàng xóm mới lườm nguýt, tôi hỏi nguồn cơn thì vỡ lẽ sự thật khủng khiếp
icon

Lý do đằng sau được người hàng xóm tiết lộ làm tôi giật mình lo lắng.

 
 
 
 
Em gái tới chơi nhưng giở giọng 'bà nội thiên hạ', tôi nóng máu đuổi thẳng rồi lại run sợ khi nghĩ đến hậu quả
icon

Thấy em gái ngồi gác chân lên bàn, vừa ăn vải vừa vứt vỏ và hạt xuống nền nhà mà tôi nổi điên lên.

 
Pha xử lý “cực gắt” của cô dâu trước lễ cưới vì nghe chú rể nói điều này
icon

Thật không ngờ một việc làm của cô lại khiến anh lộ ra tâm tính thật của mình.

 
Nỗi ám ảnh mang tên chồng cũ
icon

Sau mười năm chịu đựng, chị quyết định ly hôn. Từ đó cuộc sống của hai mẹ con là những chuỗi ngày bị truy đuổi bởi người chồng bệnh hoạn.

 
Vợ cũ - vợ mới
icon

Anh hiểu mong ước của vợ mới, nhưng anh cũng không quên nghĩ đến nỗi niềm của vợ cũ. Vợ cũ sẽ ra sao nếu anh tổ chức lễ cưới rình rang?

 
Đang bầu bì mệt mỏi, cú điện thoại của mẹ chồng như 'dội nước lạnh' khiến tôi quyết định ly hôn
icon

Thấy tôi đưa đơn ly hôn, chồng ngơ ngác rồi cuống quýt giữ chân vợ. Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, nếu tôi không làm căng thì chỉ có mỗi tôi phải chịu thiệt thòi.