Chuyện về “bà đỡ mát tay” được Thủ tướng tặng bằng khen
![]() |
Chị Phan Thị Thanh Cần chia sẻ với phóng viên Infonet.vn |
Bà đỡ mát tay
Chị Cần đã có hơn 30 năm công tác tại trạm y tế xã Thọ Ninh, thị xã Ninh Hòa, Khánh Hòa. Trạm y tế của chị là một trong ít ỏi trạm y tế xã được đầu tư máy siêu âm, điện tim và các xét nghiệm lâm sàng khác. Hàng ngày có hàng trăm lượt bệnh nhân tới thăm khám và kiểm tra sức khỏe tại đây.
Nói về công tác của mình tại địa phương, chị Cần tâm sự, để người bệnh có lòng tin đến với mình thì trước hết mình phải tạo niềm tin với họ. Có lẽ vì thế những người dân quanh vùng đều ân cần gọi chị bằng cái tên “cô Cần mát tay”.
Chị Cần không nhớ nổi mình đã đỡ cho bao nhiêu ca sinh đẻ quanh xã. Có những gia đình chị đỡ đẻ cho cả hai thế hệ. Thế hệ nhỏ lớn lên đi lập gia đình khi sinh đẻ họ lại tìm đến chị gửi gắm. Nhiều lần chứng kiến những ca sinh khó khiến chị cũng nghẹt thở theo.
“Đứa trẻ trắng bệch, gương mặt rất xinh và mình biết cháu khó có thể qua được nếu không được cấp cứu. Lúc ấy, tôi đã cố gắng hô hấp cho cháu bé từ hà hơi thổi ngạt rồi làm đủ cách. Mất gần hai tiếng, cháu bé mới khóc lại được. Lúc ấy, mọi người thở phào vì cháu bé đã sống. Cả gia đình cháu và các y bác sĩ của trạm y tế mừng rơi nước mắt. Đến nay, cháu bé lớn khỏe mạnh, đã học lớp 8. Mỗi lần nhìn thấy cháu bé đó, tôi thấy hạnh phúc vô bờ” - Chị Cần nhớ lại.
Chị Cần kể, chị gặp nhiều ca đẻ ngược. Có những ca khi chị tới thì chân các bé đã thò ra ngoài rồi. May mắn, các ca đều an toàn, không có biến chứng sản khoa nào. Mỗi ca qua được là chị cũng thót tim theo.
Vượt qua nỗi đau nhờ bệnh nhân
Chị Cần kể công tác tại trạm y tế phường chị được dân yêu, người bệnh quý mến. Mỗi khi đến thôn xóm tuyên truyền công tác phòng chống dịch bệnh, bà con lại mời chị vào nhà uống chén nước rồi chỉ trỏ những đứa trẻ, thậm chí có người đã lên bố, lên mẹ rằng ngày xưa chính tay chị đỡ, cắt rốn, chị Cần lại thấy vui vì mình đã góp sức nhỏ bé mang lại niềm vui cho các gia đình.
Nói về cuộc sống riêng của mình, chị Cần chia sẻ, chị gặp rất nhiều biến cố. Đặc biệt năm 2008, con gái của chị lúc ấy đang học lớp 12 thì được bác sĩ chẩn đoán ung thư phế quản giai đoạn 1B. Lúc ấy, cuộc sống của chị tưởng chừng như sụp đổ thì người chồng là chỗ dựa cho mẹ con chị lúc ấy đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Nỗi đau chồng chất nỗi đau vì cách đó không lâu cháu ruột của chị cũng vừa mất vì bị nhiễm trùng máu tại TP.HCM.
Nhớ lại quãng thời gian liên tục xảy ra những biến cố khủng khiếp, chị Cần rưng rưng “tôi rơi vào trạng thái mệt mỏi, không gượng nổi. Dù thương các con, biết mình phải cố gắng nhưng cứ nghĩ đến những tháng ngày sau lại chùn chân, rơi rụng sức lực. May mắn, được sự quan tâm của đồng nghiệp, của bệnh nhân họ cứ động viên tôi. Họ sốt, ốm đau cảm mạo lại đến nhờ tôi khám cho rồi kèm vào đó là những lời động viên khéo để tôi vượt qua nỗi đau, gắng gượng cùng mọi người”.
Trong tâm khảm chị lúc ấy nhen nhói lên ngọn lửa sức mạnh bởi chị nghĩ mình mà quỵ ngã thì con cháu rồi người thân sẽ ra sao. Nhất là sự tin tưởng của bà con quanh vùng. Chị đã cùng con gái chiến đấu với bệnh ung thư rồi xây dựng gia đình cho người con trai. Nỗi đau như bát nước nguội dần. Đến nay chị Cần đã trở thành bà nội và người con gái của chị từng bị ung thư nay đã khỏi, cháu sắp lên xe hoa về nhà chồng. Với người mẹ, đó là niềm hạnh phúc, an ủi nhiều nhất.
