58% phụ nữ Việt Nam chịu bạo lực gia đình
Đó là con số thống kê mới nhất của Bộ Y tế mà bà Nguyễn Vân Anh, làm việc tại Trung tâm nghiên cứu và ứng dụng khoa học về Giới-Gia đình-Phụ nữ và Vị thành niên (CSAGA), đưa ra vào sáng nay trong buổi “Hội nghị Quốc gia về Phòng, Chống Bạo lực gia đình năm 2012 với chủ đề: "Thu hẹp khoảng cách từ luật đến cuộc sống" do CSAGA tổ chức.
![]() |
| Hội nghị Quốc gia về phòng chống bạo lực gia đình với chủ đề "thu hẹp khoảng cách từ luật đến cuộc sống" sẽ diễn ra vào hai ngày 27 và 28/9/2012. Ảnh: Nguyễn Lan |
Cũng trong số liệu thống kê bà Vân Anh đưa ra, trong số những phụ nữ bị bạo lực gia đình có 1/5 phụ nữ rời khỏi nhà ít nhất là 1 đêm nhưng họ không biến đi đâu nên đành quay về ngôi nhà bị bạo hành.
Được biết, Việt Nam là một trong 89 nước trên thế giới thông qua Luật Phòng chống bạo lực gia đình (PCBLGĐ). Luật PCBLGĐ có hiệu lực từ năm tháng 7/2008. Tuy nhiên nội dung luật còn quá chung chung và việc áp dụng luật này vào trong thực tiễn là một thách thức lớn đối với các cơ quan liên quan đến thực hiện luật. Việc thực thi Luật PCBLGĐ còn gặp nhiều khó khăn và chưa có hiệu quả. Người gây bạo lực chưa được xử lý đúng luật.
Tham luận tại Hội nghị, Thạc sĩ Lê Minh Thi - Trường Đại học Y tế cộng đồng cho biết: “Mấy năm sau khi Luật PCBLGĐ có hiệu lực, các số liệu, vấn đề liên quan đến BLGĐ chỉ có các tổ chức phi Chính phủ thực hiện mà chưa có những nghiên cứu, điều tra chính thức mang tầm quốc gia. Còn Luật sư Lê Thị Ngân (Đoàn luật sư Thành phố Hà Nội) khẳng định: Số nạn nhân bị BLGĐ dám tố cáo không nhiều nhưng khi tố cáo thì cũng chưa nhận được sự hỗ trợ hiệu quả từ các cơ quan chức năng.
Mổ xẻ nguyên nhân trên, chị Lê Thị Hồng Giang, nhân viên SCAGA thuộc DOVIPNET cho biết trong bài nghiên cứu về tình hình thực thi luật tại một số địa phương: "Có thực tế này là do “việc chuyển các ban hành luật pháp, chính sách từ cơ sở Trung ương tới các địa phương còn chậm. Tổ chức, đoàn thể (Chính quyền, Đoàn Thanh niên, hội Cựu chiến binh) chưa quan tâm tới BLGĐ. Khi văn bản chuyển xuống các cơ sở địa phương thì lại bị lưu giữ tại các bộ phận chịu trách nhiệm và chỉ những người có nhiệm vụ cất giữ”,
Việc thực thi luật PCBLGĐ chưa hiệu quả còn có nhiều nguyên nhân khác. "Khó khăn lớn nhất là người phụ nữ giấu diếm. Công an viên, trưởng thôn và người gây bạo lực là hàng xóm, họ hàng nên không đành áp dụng các biện pháp xử phạt. Đặc biệt người bạo lực biện hộ cho hành vi của mình bằng cách đổ lỗi cho rượu “chỉ rượu mới làm anh ta hành động như thế, lúc không say anh ta rất tốt với mọi người nên không thể phạt được”, chị Giang cho biết.
Để việc thực thi luật PCBLGĐ có hiệu quả, theo chị Giang: Bên cạnh việc làm cụ thể của các địa phương thì các tổ chúc cũng cần phải hỗ trợ cơ quan quản lý nhà nước về phòng, chống bạo lực cấp địa phương nhằm nâng cao năng lực xây dựng kế hoạch thực thi luật PCBLGĐ. Nâng cao năng lực cho từng ban ngành dựa vào yêu cầu cụ thể về vai trò và trách nhiệm của từng người trong việc thực thi luật. Đồng thời, hỗ trợ địa phương xây dựng dịch vụ hỗ trợ nạn nhân đồng thời áp dụng các biện pháp xử lý người gây bạo lực.
