Tôi phải nói sao với đứa con đẻ thuê của mình?

Tôi chỉ có một mình nó. Lẽ ra, nó cũng có đứa em gái nhưng năm lên 3, bị bệnh sởi không qua khỏi. Từ đó, do quá nghèo mà tôi không dám đẻ thêm.
Chồng tôi làm nghề thợ mộc, luôn đi làm ở xa nhưng không kiếm đủ ăn.

 Ngày trước, tôi làm nghề đi cấy mướn. Hai vợ chồng cố gắng lắm mới nuôi được thằng con trai sống qua ngày. Từ khi già yếu, hai vợ chồng tôi chỉ ở nhà chăm nuôi đàn lợn gà và làm vườn. Lượm trứng, hái hoa qủa đem bán cũng chỉ thêm thắt. Nguồn trông cậy chủ yếu vào khoản tiền thằng Tiến kiếm được. Nó lái xe chở hàng cho một công ty trên tỉnh. Thương bố mẹ mà năm nay đã trên 30 tuổi nhưng vẫn chưa dám lấy vợ vì nghĩ không đủ tiền nuôi thêm vợ con. Nhưng tôi đã nói với nó là nếu thương bố mẹ thì phải lấy vợ, rồi trời sinh voi ắt sinh cỏ. Bố mẹ đã già, như ngọn đèn leo lắt, không biết sống chết lúc nào. Nếu bố mẹ có “đi” mà con có gia đình thì mới nhắm được mắt. Nó chỉ cười và hứa sẽ nghe lời.

Tôi phải nói sao với đứa con đẻ thuê của mình? - ảnh 1

Ảnh minh họa: Internet


Nhưng bây giờ thì mọi thứ đã tan thành mây khói, bởi một tai hoạ vừa ập đến gia đình tôi: Trong một lần lái xe trên đường, hai đứa trẻ con đuổi nhau ở trong ngõ đã đột ngột chạy ra đường. Một đứa lao ngay vào xe thằng Tiến. Mặc dù lúc ấy nó chạy chậm nhưng vì đứa trẻ lao ra quá nhanh, vẫn không kịp phanh nên đã bị thương nặng.Vội đưa đến bệnh viện nhưng không kịp, nó đã tắt thở trên đường. Nguy cơ phải ngồi tù đã rõ. Dẫu không cố ý gây chết người nhưng người ta sẽ khép nó vào tội không quan sát kỹ, vô trách nhiệm. Sau vài năm tù, nó sẽ bị tước bằng lái xe, trở nên thất nghiệp. Tương lai của nó quá mờ mịt, trong khi hai vợ chồng tôi không biết trông cậy vào đâu để sinh sống hàng ngày. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều chính khiến tôi mất ăn mất ngủ mặc dù từng giây phút thương nó đang trong trại tạm giam, chờ ngày xét xử. Lý do khiến tôi đau đớn là lẽ khác. Điều này tôi đã nguyện với người ta là không bao giờ hé lộ với bất cứ ai, chỉ có tôi và họ biết. Và sẽ mãi mãi như thế. Khi tôi cầm tiền của người ta, lời hứa ấy đã được người ta tin. Suốt hơn 30 năm qua, tôi đã giữ được trọn vẹn.

 ...Ngày ấy, khi thằng Tiến vừa cai sữa, chồng tôi bỗng đổ bệnh. Con nhỏ, chồng ốm, nhà quá nghèo không biết trông cậy vào đâu, tôi đành gửi con cho mẹ đẻ để đi cấy thuê. Tôi là người có bàn tay cấy hái vào loại giỏi nhất làng, lại hiền lành tử tế nên lời đồn đại được lan rộng sang nhiều làng bên. Rất nhiều người mướn tôi cấy. Tuy công sá không cao nhưng nếu chịu khó cũng nuôi được chồng, con. Một lần đi cấy thuê ở xã bên cách nhà 10 cây số, tôi được người chủ đối xử tử tế và ngỏ ý muốn lấy tôi làm vợ. Ông ta lấy vợ cách đây đã mấy năm, nhưng bị băng huyết nên đã chết, chưa kịp sinh cho ông đứa con nào.

Từ đó đến nay ông ở một mình, muốn lấy vợ nhưng chưa gặp được ai ưng ý. Nay ông nói rất muốn tôi làm vợ ông. Nếu điều này xảy ra thì cuộc sống sẽ rất thuận lợi: Ông có nhà cao cửa rộng, ruộng vườn đầy đủ. Nhưng tôi đã không thể vì đang có chồng, con. Không đươc, ông đành bàn “phương án 2”: thuê tôi đẻ con cho ông. Mức giá tiền công đẻ được ấn định cụ thể tuỳ theo đứa trẻ khi sinh là trai hay gái. Tôi thấy ông ta đưa ra một con số quá lớn, cả đời nằm mơ cũng không thể có. Với số tiền đó, tôi có thể nuôi con trong nhiều năm và chữa bệnh cho chồng. Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi đã đồng ý. Chỉ còn cách suy tính thế nào để chồng tôi không thể biết việc này vì nếu biết, không bao giờ đồng ý dẫu có là bao nhiêu tiền chăng nữa. Trước khi thực hiện việc đẻ thuê, tôi về nhà dặn chồng là có nơi ở xa thuê làm đồng cả năm mới về, tiền công rất hậu hĩnh, khi về sẽ xây được nhà thay cho mái nhà tranh dột nát hiện tại. Đứa con lên 2 tuổi, tôi cũng nhờ bố mẹ nuôi hộ. Hàng tháng sẽ tìm cách gửi tiền về đều đặn. Vì quá nghèo mà cả chồng lẫn bố mẹ tôi đều đồng ý.

Rồi việc đẻ thuê có kết quả. Bàn giao lại đứa con trai cho ông chủ, tôi cầm một khoản tiền lớn đúng như thoả thuận ban đầu để về mà tuôn trào nước mắt. Tôi quặn đau khi nghĩ đứa con mình dứt ruột đẻ ra sẽ mãi mãi là con thiên hạ, không bao giờ mình được gặp lại. Phải cam kết với ông chủ như thế mới nhận được khoản tiền lớn như vậy. Việc thoả thuận này được ông chủ viết ra giấy, và tôi phải ký. Ông ta nói sẽ thuê người nuôi nó bằng sữa ngoài. Nhưng tôi đã đề nghị ở nấn ná lại ít ngày để cho nó bú. Ông ta chỉ cần con mà không có bất cứ biểu hiện “tình cảm” gì với tôi ngoài mấy đêm ăn nằm để thụ thai. Đến ngày tôi rời khỏi nhà ông, mắt sưng vù vì khóc do thương đứa con phải để lại. Về nhà, tôi phải cố vui để che giấu sự thật. Do kiếm được khoản tiền quá lớn mà cả chồng và bố mẹ tôi chẳng để ý gì. Gặp lại đứa con, tôi đã khóc. Thời gian xa nhà gần một năm, tôi vẫn thường xuyên biên thư về cho chồng. Do có tiền gửi về mà chồng tôi đã chữa được gần khỏi bệnh. Chúng tôi bắt tay vào làm lại nhà. Cuộc sống từ ngày đó được cải thiện hơn. Tất nhiên với riêng tôi còn có nỗi buồn vô hạn mà không ai có thể chia sẻ. Nhưng tôi phải chấp nhận vì đã dấn thân.

Do đã ký vào giấy cam kết nên tuy chỉ cách nhà hơn 10 cây số mà tôi không thể gặp lại đứa con. Không hiểu ông chủ đặt tên nó là gì. Rất nhiều lần, tôi nảy ý nghĩ sẽ lén trở lại nơi ông ta ở, đứng từ xa nhìn vào nhà xem nó thế nào. Đã mấy năm, chắc chắn giờ đây nó đã lon ton đi lại ngoài sân ngoài ngõ, thế nào tôi cũng sẽ nhìn được. Nhưng rồi lại không dám thực hiện ý định vì sợ ông ta biết sẽ rầy rà. Có lần, tôi đã đi được nửa đường rồi lại quay về. Phần vì sợ ông ta biết, phần sợ khi nhìn thấy con thì không hiểu sẽ ra sao. Tôi sợ không làm chủ được bản thân, sẽ không thể kiểm soát được mình.

Rồi thì năm tháng cũng trôi đi. Nỗi đau của tôi giờ chỉ như một cái gì đó đã vùi sâu tận dưới đáy lòng, bao năm nay không bao giờ lục tìm đến. Đối phó với cuộc sống hàng ngày, nuôi con ăn học, chồng tôi khỏi bệnh này lại phát sinh bệnh khác đã khiến tôi buộc phải quên quá khứ để tập trung cho chồng con. Tuy nhiên, tôi vẫn biết được ở nơi cách mình 10 cây số, đứa con tôi đẻ thuê đã trưởng thành. Và thật may mắn, do được ăn học đầy đủ mà nó kiếm được một công việc tốt ở huyện. Sau khi nó lấy vợ, sinh được 2 con thì cha nó qua đời.Thế là tôi có cháu nội. Nhưng không bao giờ được nhận chúng...

Nhiều người mách nước cho tôi là hãy gặp người cha đứa trẻ bị xe thằng Tiến cán chết để thương lượng: Đằng nào thì nó cũng đã chết. Hãy biếu anh ta một khoản tiền để họ bãi nại, đề nghị miễn truy cứu trách nhiệm hình sự cho con tôi. Dùng hết nghị lực và dũng khí, tôi mới có thể gặp anh ta. Khi tôi đề xuất nguyện vọng, anh ta gạt phăng:
-Ai cũng vậy thì làm sao ngăn chặn được tình trạng đi ẩu, vô trách nhiệm?
Tôi năn nỉ gần như van xin, nhưng anh ta vẫn một mực từ chối:
-Bà nói vậy hóa ra là tôi tham tiền. Không! Tiền thì cần thật nhưng còn vong linh con tôi nữa chứ. Làm cha sao tôi có thể nỡ nhận tiền của bà để nó oán tôi. Hãy cứ để pháp luật phán xét. Mong bà thông cảm, tôi không thể chiều ý bà được.
Tôi thất vọng và sụp đổ hoàn toàn. Lúc ấy, tôi chỉ muốn quỳ trước mặt anh ta mà kêu thật to:
-Con ơi! Sao con nỡ đẩy anh con vào tù? Mẹ cũng đau xót lắm chứ, vì đứa trẻ chết chính là cháu nội của mẹ. Đằng nào thì nó cũng không còn nữa. Mà anh con hiền lành, lại lái xe rất cẩn thận, chạy chậm. Cháu mẹ từ trong ngõ đột ngột chạy ra rất nhanh, làm sao có thể xử lý kịp. Con hãy thương anh con, thương mẹ mà có đơn với toà án...

Nhưng tôi không thể làm vậy. Người đàn ông trẻ tuổi có đứa con vừa chết cũng chính là con tôi dứt ruột đẻ ra theo hợp đồng đẻ thuê mấy chục năm trước. Theo cam kết, tôi phải giữ bí mật đến cùng. Hơn 30 năm qua, tôi đã giữ được. Nay tôi không thể vi phạm lời hứa. Nhưng thật trớ trêu, nó đã không chấp nhận lời đề nghị của tôi, bởi trong mắt nó, tôi là một người xa lạ. Làm sao nó có thể khoan nhượng! Tâm trạng tôi rối bời: Vừa có phần tự hào vì nó không tham tiền mà chỉ thương tiếc đứa con, vừa thương thằng Tiến sẽ không thoát khỏi tù tội. Tôi nảy ý nghĩ hay là đến phút hiểm nghèo này cứ nói hết sự thật - điều bí mật đã giấu kín mấy chục năm nay? Chắc chắn đứa con đẻ thuê của tôi sẽ không thể nhẫn tâm để mẹ và anh mình chịu đau khổ. Theo các anh chị, tôi có nên làm như thế? Và nếu nói ra liệu nó có tin?

Lê Thị Vượng (Gia Viễn, Ninh Bình)

***

Đến nước ấy thì bà nên nói rõ tất cả sự thật cho anh ta biết, nhưng đề nghị anh ta không tiết lộ cho người khác. Làm vậy vì còn chồng con bà và rất nhiều người trong họ hàng. Họ không dễ hiểu vấn đề đúng sự thật. Tuy bà có bằng chứng là tờ giấy cam kết viết tay của bà với bố anh ta, nhưng khả năng anh ta không tin điều bà nói cũng có thể xảy ra. Khi ấy thì đành bất lực, chứ biết làm sao? Nhưng lương tâm bà sẽ thanh thản. Song, sự thật luôn là sự thật. Rồi sẽ đến lúc anh ta rõ tất cả. Khi ấy chắc chắn anh ta sẽ hối hận vì đã không tin mẹ, để mẹ và anh trai mình phải khổ. Chúc bà thành công trong việc thuyết phục anh ta.

Ngàn Thương

Theo Giadinhvn

Chàng rể U50 về thăm làm điều đặc biệt, bố mẹ vợ tấm tắc khen

Mỗi lần về thăm bố mẹ vợ, chàng rể U50 thích dạo chợ, mua thức ăn tươi, độc lạ về chế biến món ngon. Những lúc có anh, bữa cơm nhà vợ thêm đặc biệt và ấm áp.

Chồng uất ức kể khổ sau 8 năm ở nhà nội trợ cho vợ đi kiếm tiền

Hy sinh công việc, chọn ở nhà nội trợ cho vợ đi kiếm tiền suốt 8 năm, người đàn ông cảm thấy mình đã lãng phí cả thanh xuân.

Nén nỗi đau trời thấu, người mẹ ở Quảng Ninh có quyết định cứu được 7 người

Con trai bị tai nạn giao thông trên đường đi làm, sự sống không còn, người mẹ đã có quyết định bất ngờ cứu được nhiều người.

Chàng rể Bắc Ninh chăm mẹ vợ ung thư, đưa bố vợ tai biến về nhà tận hiếu

Chàng rể Bắc Ninh hết lòng chăm sóc mẹ vợ mắc ung thư cho đến ngày bà qua đời. Hơn 1 năm qua, anh tiếp tục đưa bố vợ bị tai biến, nằm một chỗ về nhà tận hiếu.

Cô gái 10 năm trước tuyên bố chỉ lấy chồng đại gia: Đời không như mơ

10 năm trước, Chu Lan Quân tự tin với kiến ​​thức và ngoại hình của mình, việc cưới chồng đại gia có tài sản 50 triệu Nhân dân tệ (hơn 177,7 tỷ đồng) sẽ không thành vấn đề.

Chú rể đi cấp cứu trước ngày cưới, cô dâu ở Nam Định vào viện làm điều bất ngờ

Trước lễ cưới, chú rể ở Nam Định phải nhập viện cấp cứu. Để động viên anh, cô dâu nén buồn, tổ chức lễ cưới đúng kế hoạch. Cô không ngại mặc váy, cầm hoa vào tận giường bệnh trao nhẫn cho anh.

7 chàng rể ‘vàng mười’, phụ việc đồng áng, thay nhau chăm sóc bố vợ

Những ngày qua, 7 chàng rể của ông Bùi Thiên Bình bất ngờ nổi tiếng trên mạng xã hội. Xem video các anh đến thăm, chăm sóc bố vợ ở viện, cộng đồng mạng không tiếc lời khen ngợi.

Bất ngờ bị 'đẩy ngã' khỏi đỉnh cao giàu có, tỷ phú Sài Gòn xưa trôi dạt xứ người

Với khả năng kinh doanh thiên phú, “vua gạch ngói” từng bước vươn đến đỉnh cao giàu có. Thế nhưng khi đang trên đỉnh danh vọng, vị tỷ phú Sài Gòn xưa bất ngờ bị "đẩy ngã" để rồi trắng tay, phải trôi dạt sang xứ người.

Đưa con gái về nhà chồng, bố mẹ lặng người thấy gia cảnh chú rể

Vợ chồng bà vốn không đặt nặng chuyện giàu nghèo, nhưng chứng kiến gia cảnh anh Huỳnh Săn, ông bà không khỏi lo lắng.

Cho cháu nội 4 triệu mỗi tháng, tôi giận run người khi biết bí mật của con dâu

Mỗi tháng, tôi cho vợ chồng con trai 4 triệu đồng để hỗ trợ nuôi cháu nội, nhưng ai ngờ số tiền ấy được con dâu dùng vào việc khác.

Đang cập nhật dữ liệu !