Cuộc điện thoại lúc nửa đêm

Mẹ tôi thường bảo: Mẹ sợ nhất là những cuộc điện thoại lúc nửa đêm vì “lành ít dữ nhiều”. Nhưng, trong đời, mẹ vẫn phải 2 lần tỉnh giấc để nghe điện thoại.

Chúng tôi sinh ra ở vùng quê xa, đất đồi cằn cỗi. 18 tuổi, anh tôi lập “kỳ tích” trúng tuyển đại học nên rời xa vòng tay bao bọc của mẹ, một mình lên thành phố trọ học. Mẹ mừng lắm nhưng lúc nào cũng thương nhớ, lo lắng cho anh. Mẹ thường hỏi tôi: Không biết anh con sao rồi, học tốt không? Ăn ngủ được không? Biết giữ sức khoẻ không hay là lại gầy rộc đi? Anh vừa học vừa làm thêm vất vả lắm nhỉ. Cả loạt câu hỏi tôi chỉ nghe thôi chứ làm sao trả lời được. Vì cũng như mẹ, tôi ở quê, cách xa anh đến cả trăm km.

Anh tôi thì khác, xa nhà là cũng… quên luôn mẹ. Trong năm, anh kêu bận học không về thăm nhà được đã đành. Đến kỳ nghỉ hè, anh cũng tìm đủ mọi lý do để lần lữa ở lại thành phố, dù kỳ thực chả có gì quá quan trọng. 

Hôm đó, vì quá nhớ anh mà mẹ nhấc máy điện thoại, gọi anh về. Mẹ bảo trong chuồng có mấy con gà đến lứa, anh về để mẹ thịt cho ăn. Mẹ thương anh học tập vất vả, tranh thủ ngày hè, mẹ tẩm bổ để anh lấy lại sức. Giọng mẹ thiết tha nên anh đành hứa cuối tuần sẽ thu xếp về nhà.

Và anh về thật. Chỉ có điều, thay vì ở lại với mẹ dăm bữa nửa tháng anh chỉ về đúng một ngày. Tôi biết anh mới có “tình yêu”. Anh có thể để mẹ buồn vì nhớ con, nhưng lại không nỡ xa người yêu lấy một tối. Mà, anh nào có hỏi han, tâm sự gì nhiều với mẹ. Trưa anh mới về tới nơi, ăn bữa cơm vội vàng rồi anh lại  mải mê đi chọn mấy giò phong lan rừng để tặng người yêu thay vì hỏi han, tâm sự với mẹ. Chiều tối anh nhất quyết đòi phóng xe lên thành phố. Biết là giữ chân con không được, mẹ đành hấp tấp thịt gà, làm ruốc, rang lạc muối cho anh. Anh buộc đồ mẹ cho ra phía sau, còn giỏ xe đằng trước anh trân trọng đặt giỏ hoa lan rừng. Trước khi anh đi, mẹ còn dặn với theo, lên đến nơi thì gọi về cho mẹ.

10 giờ hôm đó, không thấy anh gọi nên mẹ cứ thấm thỏm không yên. 12h đêm chuông điện thoại trong nhà lảnh lót đổ chuông. Đầu dây bên  kia, bạn bè báo tin anh bị tai nạn xe máy, hiện đang được cấp cứu tại bệnh viện. Mẹ tôi rụng rời chân tay nhưng ở quê đã không còn xe nữa. Cả đêm đó, mẹ khóc như mưa, cầu trời khấn phật xin cho anh bình an vô sự. Tờ mờ sáng, mẹ bắt chuyến xe sớm đầu tiên trong ngày lên với anh. Thật may, anh chỉ bị gãy chân, bó bột 1 tháng là lại có thể chơi thể thao như trước.

Từ đó, cú điện thoại lúc nửa đêm cứ ám ảnh mẹ mãi. Suốt một thời gian dài, mẹ tự dằn vặt rằng vì mẹ mà anh bị tai nạn. Giá mà mẹ đừng gọi anh về để rồi anh lại phải vội vã đi ngay  thì anh đâu bị tai nạn. (kỳ thực, anh về thăm mẹ phần nhỏ, phần lớn hơn là để lấy phong lan tặng người yêu). Rồi mẹ còn trách mình đã bắt anh “đèo bòng” bao nhiêu đồ mẹ làm, nhưng mẹ đâu có biết, tại anh đặt giỏ hoa lan lên đầu xe mới làm xe nặng, tay lái chòng chành.

Mặc cho tôi ra sức phân tích để mẹ đừng ân hận, nhưng mẹ vẫn cho đó là lỗi của mẹ. Từ đó, dù có nhớ anh đến mấy, không bao giờ mẹ gọi cho anh nữa. Thay vào đó, thân già chọn cách lặn lội bắt xe vượt cả trăm km lên thành phố thăm thân trẻ.

Cú điện thoại thứ hai gọi lúc nửa đêm xảy ra nhiều năm sau, khi anh tôi được nhận bằng tốt nghiệp đại học ở Mỹ. Anh vui quá nên quên mất nước Mỹ và Việt Nam cách nhau tới nửa vòng trái đất. Lúc anh gọi, nước Mỹ là ban ngày thì ở Việt Nam đã là nửa đêm. Chuông điện thoại reo, theo phản xạ, mẹ nhìn tôi đầy lo lắng. Rồi mẹ chầm chậm bước về phía máy, run run nhấc điện thoại lên, ngập ngừng: “A lô, tôi nghe”. Vài giây sau, mẹ thở phào, reo lên sung sướng: “Mẹ chúc mừng con. Hóa ra, không phải cú điện thoại nào lúc nửa đêm cũng đáng sợ. Con công thành danh toại thế này thì mẹ mất ngủ cũng muốn nghe điện  thoại của con. Con cứ an tâm, ở nhà mẹ và em vẫn khỏe. Lúc nào rảnh, con cứ gọi về cho mẹ, nửa đêm cũng được”.

Sau lần đó, anh tôi, với cái tính vô tâm, đã không gọi về cho mẹ nữa. Anh ở lại Mỹ làm việc và chỉ liên lạc với tôi bằng email. Cần gì anh lại nhờ tôi chuyển tin tới mẹ. Mỗi lần nghe tôi nói anh vẫn khoẻ, làm ăn tấn tới lắm, mẹ mừng vui rồi dặn tôi viết mail cho anh thì cho mẹ gửi vài dòng. Nhưng, kỳ thực, tôi biết trong sâu thẳm, mẹ vẫn thích được nghe điện thoại anh trực tiếp gọi về. Nhưng, mẹ không dám đòi hỏi điều đó. Mẹ sợ vì mẹ mà anh tốn tiền gọi điện, rồi anh không tập trung làm việc. Cú điện thoại lúc nửa đêm ngày trước đã khiến mẹ tự nhủ, không được làm phiền các con để nhỡ có điều gì không hay lại ân hận cả đời.

Lần cuối cùng, đến lượt tôi là người được nhận điện thoại lúc nửa đêm. Khi đó, tôi đã là phận gái theo chồng còn anh tôi vẫn ở Mỹ. Ở quê chỉ còn mẹ sống một mình. Nửa đêm, điện thoại di động của tôi réo vang. Bác tôi báo mẹ bị đột quỵ, qua đời mà không kịp để lại lời trăn trối gì. Tôi cúp máy, thấy tim mình ngừng đập. Tôi lập tức gọi sang cho anh. Nghe tin, anh òa khóc, trách mình đã quá vô tâm. Cả đời, anh chỉ gọi về cho mẹ hai lần. Bây giờ, đến lượt chúng tôi đã hiểu thế nào là nỗi sợ hãi khi phải nghe điện thoại lúc nửa đêm. Nhưng, chúng tôi giờ đã không còn mẹ nữa.

Theo Thu Hiền/Phụ nữ Thủ đô

Diễn viên Võ Hoài Nam: 5 bố con luôn an tâm khi có bà xã quán xuyến

Diễn viên Võ Hoài Nam nói bao nhiêu năm nay bà xã kém 12 tuổi luôn là hậu phương lo lắng mọi thứ cho 5 bố con nên anh rất yên tâm.

Bố mẹ mất sớm, cô gái Hải Dương oà khóc khi được anh chị đưa đi ‘hỏi vợ’

Ngày anh chị nhận lời đứng ra lo chuyện cưới hỏi, cô gái Hải Dương xúc động đến bật khóc.

Làm việc ở Hà Nội, nam giảng viên vẫn chọn về quê sống, mỗi ngày đi hơn 100km

Làm việc ở Hà Nội nhưng anh Thành vẫn chọn về quê sống 16 năm nay. Mỗi ngày, anh vừa đi vừa về hết hơn 100km.

Cô giáo trẻ vượt 300km ra Hà Nội 'xẻ' một phần gan cứu em trai '9 phần tử vong'

Tìm mọi cách để cứu chồng đang nguy kịch, vợ anh K. sẵn sàng hiến gan nhưng bác sĩ thông báo chỉ số không phù hợp. May mắn, người chị gái làm nghề giáo viên đã kịp thời vượt 300km có mặt để cứu em trai.

6 người con bất ngờ 'làm đám cưới' cho bố mẹ, bù đắp thanh xuân gian khó

Lễ kỷ niệm 37 năm ngày cưới của ông Trần Văn Mai và bà Mai Thị Mười là món quà bất ngờ của 6 người con dành cho ông bà nhân chuyến du lịch của đại gia đình vào dịp Tết vừa qua.

Nữ biên tập viên về quê làm việc bị gièm pha, sau chục năm giúp cả nhà đổi đời

Bỏ việc biên tập viên, chị Lương Thy Hương mở quán bán trà sữa giữa vô vàn lời gièm pha. Sau vài năm, chị có nguồn thu nhập ổn định, góp vốn giúp chồng mở xưởng nội thất.

Giải pháp dinh dưỡng hỗ trợ trẻ sinh mổ

Mới đây, chuỗi hội thảo y khoa quy tụ các chuyên gia đầu ngành về sản khoa, nhi khoa, dinh dưỡng, hộ sinh của Việt Nam và các nước trong khu vực chia sẻ kinh nghiệm can thiệp dinh dưỡng nhằm cải thiện sức khỏe của trẻ sinh mổ.

Dành cả đời chăm lo cho con riêng của chồng, mẹ kế trắng tay khi về già

Lo xong tang lễ của bố, anh trai tôi đề nghị mẹ kế ký cam kết từ chối nhận tài sản. Yêu cầu của anh khiến mẹ kế tủi thân.

Về ra mắt, chàng trai Thanh Hoá nói một câu khiến bố vợ tương lai bật khóc

Lời nói chân thành của người con rể tương lai khiến bố vợ xúc động ngay trong lần đầu gặp mặt.

Gác bỏ sự nghiệp, yêu và chiều Hồ Ngọc Hà như Kim Lý quả là hiếm có khó tìm

Dù là ngôi sao hạng A bận rộn, Hồ Ngọc Hà vẫn chăm sóc từng góc nhỏ trong gia đình. Cô và Kim Lý luôn lắng nghe và tôn trọng nhau cùng hướng tới mục tiêu gia đình hạnh phúc.

Đang cập nhật dữ liệu !