Dịch Covid-19 trong con mắt của 'người nhà quê'

Quê nhà những ngày này thật bình yên. Sáng chợt tỉnh giấc bởi tiếng chim ríu rít gọi nhau bên khung cửa sổ, đàn vịt chưa được ăn nhốn nháo kêu cạc cạc phá vỡ không gian yên tĩnh.
Dịch Covid-19 trong con mắt của 'người nhà quê'
Ảnh minh họa.

Tôi vươn vai một cái, hít hà không khí trong lành của làng quê. Ngó qua bên hiên nhà, mấy chậu lan bố dày công chăm bẵm nay đã hé nụ xinh xinh, những giọt sương long lanh trên kẽ lá cũng thân thương đến lạ.

Tôi biết khi mình đang được tận hưởng những điều tươi đẹp nhất ở quê mẹ thì Đà Nẵng - nơi tôi chồng tôi làm việc - bao người đang phải oằn mình chống đỡ với dịch bệnh, nhất là khi ổ dịch tại thành phố này vẫn diễn biến khó lường.

Đã có rất nhiều sự hi sinh thầm lặng trong chiến dịch chống lại đại dịch Covid-19. Tôi biết có những vị bác sĩ, y tá hàng tháng nay chưa từng về nhà, luôn xung kích ở tuyến đầu chăm sóc, chữa trị cho người bệnh.

Tôi cũng biết có những người lính tự nguyện nhường giường ngủ của mình cho những người cần phải cách ly, trong khi các anh căng lều bạt ngủ dưới nền đất lạnh lẽo.

Tất cả những sự hi sinh này nhằm bảo vệ sức khỏe của toàn dân, không để ai bị bỏ lại phía sau và không muốn ai mất đi tính mạng.

Do đặc thù công việc có thể làm online nên cách đây khoảng hơn 1 tháng, khi thằng cu cứ ốm dặt dẹo mãi không dứt, chồng lại bận bịu với những ca trực trong bệnh viện, hai mẹ con tôi đã thu dọn hành lý về quê ở cùng ông bà ngoại. Theo lời một số đồng nghiệp thì tôi là người may mắn vì “luôn có quê để về”. Tôi cũng cảm ơn trời đất vì cho mình nhiều đặc ân đến vậy khi hiện giờ vẫn được yên bình ở quê mẹ và ngồi đây viết những dòng này.

 

Người dân quê tôi sống tình cảm lắm, từ xa xưa đến giờ đều thế. Có gì ngon hàng xóm đều í ới mang cho nhau ăn, bắt được mớ ốc ở ao cũng mang chia nhau, quả mít chín cũng cắt cho mỗi nhà một miếng. Đúng kiểu “bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng”.

Thế nhưng hôm vừa rồi thấy tôi đang chơi với con ở sân, bỗng một bà cô đi xe đạp ngang qua ngõ dừng xe chạy vào mắng tôi xơi xơi: “Ở Đà Nẵng về thì phải tự cách ly, tránh gặp mọi người chứ, không cẩn thận lây bệnh ra cả vùng này có chịu nổi trách nhiệm không? Không suy nghĩ, không lo lắng gì cho mọi người à?”. Tôi sốc vì đột nhiên bị chỉ trích đến “chói tai” chỉ kịp ú ớ “Cháu về cả tháng nay rồi mà”.

Ngẫm lại, người nhà quê là thế, thấy gì thì nói nấy, nói một cách hồn nhiên, chất phác nên tôi cũng chẳng thể giận. Họ không hiểu nên cứ nghĩ làm việc ở Đà Nẵng thì phải tránh, không cần biết là về bao giờ nhưng đó là nơi lây nhiễm bệnh nên từ trong suy nghĩ họ đã rất sợ.

Họ sợ dịch bệnh mà đến sẽ phá tan sự yên bình, trong trẻo của vùng quê này. Nơi đây, để có thể duy trì cuộc sống, con người đã phải rất vất vả ngày đêm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Nếu dịch bệnh đến họ không biết chống đỡ sao...

Những lời nói thẳng luôn là lời thật, như lời bà cô tôi thì đúng tinh thần “ai ở đâu ở yên đấy”, để có thể đảm bảo an toàn cho cộng đồng. Dịch bệnh thì chẳng ai có thể nói trước được. Với tình hình diễn biến như hiện nay, có lẽ, trước khi chờ người khác cứu, mỗi chúng ta phải học cách tự “cứu” lấy mình, tự đảm bảo an toàn cho mình, hãy "đứng yên khi Tổ quốc cần".

Ngẫm lại, lời cô ấy nói tuy hơi “chói tai” nhưng ở nhà lúc này, không di chuyển là hành động ý nghĩa nhất đối với những những y bác sĩ, lực lượng an ninh… đang ngày đêm oằn mình phòng, chống dịch. Và đó cũng là cách tự bảo vệ mình, bảo vệ gia đình và giữ cho quê hương, cộng đồng luôn được yên bình.

Hoàng Thanh

 
List comment
 
 
Người phụ nữ may mắn nhận lại tài sản gần 300 triệu đồng nhờ CSCĐ
icon

Đang rất hoang mang, lo lắng vì bị mất số tài sản lớn, chị Bình nhận được thông báo từ Công an phường Thượng Thanh về một chiếc túi xách có người nhặt được và mời đến xác nhận.

 
 
Quảng Bình: Nhà thầu ròng rã đòi nợ suốt 15 năm, 3 đời chủ tịch xã chưa hẹn ngày trả
icon

Các công trình xây dựng đảm bảo chất lượng, đúng tiến độ đã được bàn giao, đưa vào sử dụng từ năm 2005, thế nhưng suốt gần 15 năm qua, trải qua 3 đời Chủ tịch, UBND xã Phù Hóa vẫn “chây ỳ” không trả nợ nhà thầu.

 
 
Những chuyến xe chở “yêu thương” đến tuyến đầu chống dịch ở Đà Nẵng
icon

Tại chốt cách ly trước Bệnh viện C Đà Nẵng, hàng loạt xe tải nối đuôi nhau mang hàng hoá ủng hộ các y, bác sỹ đang ngày đêm chống dịch.

 
 
'Biến đất thành cơm', người thương binh cần cù giúp hàng chục gia đình CCB ổn định cuộc sống
icon

Sáng ngời chất lính giữa thời bình, bản lĩnh kiên cường, vượt qua nhiều khó khăn, ông Nguyễn Văn Sáu đã thành công với nhà máy sản xuất gạch tuynel, tạo công việc cho gần 40 lao động là thân nhân cựu chiến binh.

 
 
Nữ họa sĩ 'phù phép' những bức tranh vải độc đáo
icon

Nữ hoạ sỹ Trần Thanh Thục năm nay tròn 60 tuổi. Bà đã có hơn 30 năm sống với thế giới của những mảnh vải màu sắc để tạo nên hàng trăm bức tranh độc đáo.

 
 
Có một ngọn thác biết gây cười
icon

Vừa đặt chân xuống nước, đoàn người bỗng nhiên cười phá lên. Tôi tò mò, nhảy xuống rồi bật cười rũ rượi bởi không chịu nổi cảm giác buồn buồn, nhột nhột...

 
Nutifood đồng hành cùng bộ đội biên phòng chống dịch
icon

NutiFood tặng hàng ngàn sản phẩm dinh dưỡng cho bộ đội biên phòng Tây Ninh và các hộ dân khu vực biên giới giáp Campuchia.

 
Vinamilk đồng hành cùng “khúc ruột miền Trung” chống dịch
icon

Vinamilk đã nhanh chóng hỗ trợ gần 170.000 các sản phẩm dinh dưỡng cần thiết đến các khu vực cách ly của 3 địa phương thành phố Đà Nẵng, Quảng Nam và Quảng Ngãi.

 
Động đất tại Sơn La gây hư hỏng cả trăm căn nhà
icon

Tính đến 16h ngày 27/7, có hàng trăm căn nhà của người dân Sơn La bị lún, nứt tường, vỡ ngói lợp, sập trần nhựa do ảnh hưởng của động đất gây ra.

 
Trẻ em TP.HCM được chăm sóc dinh dưỡng từ Vinamilk và Quỹ sữa Vươn cao Việt Nam
icon

Sau Quảng Nam, Hà Nội, Thừa Thiên Huế, Quỹ sữa Vươn cao Việt Nam và Vinamilk tiếp tục hành trình kết nối những yêu thương và mang niềm vui uống sữa đến với các em có hoàn cảnh khó khăn tại TP Hồ Chí Minh.